Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1765 lượt.
Chính xác là khi nào?" Anh đứng dậy và bao trùm lấy nàng. "Khi em van xin tôi vuốt ve khắp người em hả?"
Delaney kéo váy xuống. "Im đi."
"Hay là khi đầu tôi đang ở giữa hai chân em?"
"Câm ngay, Nick." Nàng kéo mạnh cái khăn choàng ra ngoài. "Anh chỉ muốn sỉ nhục tôi thôi."
"Vớ vẩn."
"Anh lợi dụng tôi để trả đũa Henry."
Anh nhịp nhịp gót chân và nheo mắt. " Tôi chưa bao giờ lợi dụng em. Tôi bảo em đừng lo lắng và tôi sẽ lo cho em, nhưng em nhìn tôi như thể một tên hãm hiếp và bỏ đi với Henry."
Nàng không tin anh. "Tôi chưa bao giờ coi anh là tên cưỡng hiếp, và tôi cố nhớ lại xem anh có nói một lời tử tế nào chưa. Nhưng anh chưa bao giờ nói."
"Có đấy, tôi đã nói rồi, chỉ có điều em lại chọn cách chuồn đi với ông già. Và theo quan niệm của tôi. Em đã nợ tôi."
Nàng nhặt áo choàng của anh ở phía sau trường kỷ và quăng nó cho anh. "Tôi không nợ anh cái gì cả."
"Tốt nhất là em không nên ở quanh đây hôm mồng bốn tháng Sáu, nếu không tôi sẽ đòi lại những gì em nợ tôi suốt mười năm qua." Anh cho tay vào túi và bước ra cửa. "Và cái khoản lãi suất sẽ nặng lắm đấy, thỏ hoang à."
Delaney nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín mít một lúc lâu sau khi nghe tiếng xe Jeep lao lên con đường. Cơ thể của nàng vẫn bùng cháy vì sự tiếp xúc của anh, và ý nghĩ về thứ gì kiểu như trả nợ tình không hẳn là chẳng có chút hấp dẫn. Nàng quay lại căn phòng và nhặt cái mũ txaple của Nick trên sàn. Nàng nâng chiếc mũ bê rê lên mũi. Nó đầy ắp mùi của da, của len và Nick.
"Chú Nick, chú có xem bộ phim trên ti vi tối hôm trước về một cô gái bị bắt cóc khi còn nhỏ và cô ta không bao giờ biết điều đó cho tới khi được khoảng hai mươi tuổi hay gì đó?"
Nick nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, xem xét số tiền anh dự định đổ vào căn nhà trên bờ hồ phía Bắc. Móng nhà đã được đổ trước khi mặt đất đóng băng, và mái nhà được lợp trước khi tuyết rơi. Căn nhà chưa làm xong, nhưng chủ nhà đã quyết định lắp đặt toàn bộ đồ đạc cố định khác, và kèo nhà vừa lắp đặt đã vượt quá số tiền dự kiến. Bởi vì công việc kinh doanh đang chậm lại, Ann Marie và Hilda chỉ làm việc buổi sáng. Trong toà nhà chỉ còn lại có anh và Sophie.
"Chú Nick"
"Hừm, gì thế?" Anh xoá một vài con số, sau đó điền vào giá tiền mới.
Sophie hít một hơi thật sâu và thở dài, "Chú không thèm nghe cháu nói"
"Chú cũng chẳng giúp gì được nhiều hơn bố cháu."
"Thế Louie nói gì?"
"Rằng cháu quá nhỏ để nghĩ về bọn con trai."
"Ồ" Anh rướn người tới trước và nắm tay cô bé. "À, chú sẽ không bao giờ nói thế," anh nói dối.
"Cháu biết. Đó là lý do tại sao cháu đến nói chuyện với chú. Và không phải chỉ là Kyle. Không một đứa con trai nào từng chú ý tới cháu." Cô bé kéo lê cái ba lô vào lòng và ngồi thụp xuống ghế, trông thật đau khổ. "Cháu ghét điều đó."
Và anh không muốn thấy con bé không vui. Anh cố gắng giúp Louie nâng đỡ Sophie, và cô bé là người phụ nữ duy nhất anh cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi biểu lộ sự yêu mến và tình thương. Hai chú cháu có thể ngồi với nhau và cùng xem phim hoặc chơi cờ tỷ phú, và cô bé không bao giờ soi mói vào cuộc sống riêng của anh hay bám lấy anh quá chặt. "Thế cháu muốn chú làm gì?
"Nói cho cháu những gì con trai thích ở con gái."
"Bọn con trai lớp tám ấy hả?" Anh gãi quai hàm và dừng lại để ngẫm nghĩ một chút. Anh không muốn nói dối, không muốn phá hỏng ảo tưởng ngây thơ của cô bé.
"Cháu nghĩ rằng vì chú có rất nhiều bạn gái, chú sẽ biết điều đó."
"Nhiều bạn gái ư?" Anh nhìn cô bé lấy ra một lọ sơn móng tay màu xanh bóng ra khỏi cặp. "Chú không có nhiều bạn gái. Ai đã nói với cháu như vậy?"
"Không cần phải có ai nói với cháu cả." Cô bé nhún vai. "Gail là một bạn gái của chú."
Anh đã không gặp Gail từ vài tuần trước lễ hội Halloween, và dịp đó là cuối tuần vừa rồi. "Cô ấy chỉ là một người bạn thôi," anh nói "Và bọn chú đã chia tay tháng trước." Quả thật, anh đã chấm dứt với cô ta và cô ta rất không vừa lòng.
"A, thế chú thích cô ấy ở điểm nào?" Cô bé hỏi khi sơn thêm vào một lớp màu xanh phủ trên vệt màu xanh nước biển có sẵn.
Dăm ba thứ anh thích ở Gail, anh khó có thể nói với cô cháu mười ba tuổi của mình. "Cô ấy có mái tóc đẹp."
"Thế thôi sao? Chú có thể hẹn hò với một cô gái chỉ vì chú thích tóc của cô ta?"
Có thể không. "Phải".
"Thế chú thích màu tóc như thế nào?"
Đỏ. Những vệt đỏ nhiều sắc độ rối bời giữa những ngón tay anh. "Màu nâu."
"Chú còn thích gì khác nữa?"
Đôi môi màu hồng và khăn choàng màu hồng. "Một nụ cười rạng rỡ"
Sophie nhìn lên anh và cười toe toét, miệng cô bé đầy những dải kim loại và cao su màu hoa cà. "Như thế này à?"
"Phải”.
"Còn gì nữa?"
Lần này anh trả lời thật lòng. "Đôi mắt to màu nâu, và chú thích một cô gái có thể đương đầu được với chú." Và anh nhận ra, anh đã trở nên đánh giá cao những lời mỉa mai.
Cô bé nhúng đầu cây cọ vào trong lọ sơn và chuyển sang sơn tay bên kia. "Thế chú nghĩ con gái có được tán tỉnh con trai không?"
"Chắc rồi. Tại sao lại không