Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
xuống, khuôn miệng nàng ẩm ướt và căng lên với nụ hôn của anh.
Tôi muốn anh, nàng đã nói thế, hoặc đúng hơn là anh ép buộc nàng nói thế như thể anh là một kẻ thất tình van vỉ nàng thèm nuốn anh. Trong đời mình anh chưa bao giờ yêu cầu một người phụ nữ nói với anh rằng cô ta muốn anh. Anh không cần phải làm thế. Chẳng hệ trọng gì nếu những từ đó được thì thầm trên cặp môi hồng mềm mại của một phụ nữ. Rõ ràng trong lúc này chuyện đó là đáng nói.
Không còn hoài nghi chút nào về điều đó nữa. Henry biết rõ việc mình đang làm khi ông lập bản di chúc đó. Ông nhắc nhở Nick về cảm giác muốn có điều gì đó mà anh không thể có được, nỗi đau đớn thèm khát về điều gì đó chỉ cách anh một tầm với. Một thứ mà anh có thể chạm vào nhưng không bao giờ có thể thực sự chiếm hữu.
Một vài bông tuyết xoay tròn trước mặt Nick, và anh bước lại về văn phòng mình và nhấc cái áo khoác ra khỏi lưng ghế. Một số đàn ông đã phạm sai lầm khi đánh đồng tình dục với tình yêu. Nick không thế. Anh không yêu Delaney. Cảm giác của anh về nàng còn tệ hơn cả tình yêu. Đó là thứ dục vọng xoắn lấy gan ruột anh, và nó khiến anh hoàn toàn thay đổi. Anh đang luẩn quẩn và cư xử như một thằng đần với cái của quý to tướng vì một người phụ nữ ghét anh gần như mọi lúc.
Delaney gạt cà chua sang một bên đĩa, sau đó xiên một miếng rau diếp xoăn và thịt gà.
"Công việc sao rồi?" Bà Gwen hỏi, ngay lập tức khơi lên nỗi ngờ vực trong Delaney. Vì Gwen chẳng khi nào hỏi thăm về tiệm thẩm mỹ.
"Tốt lắm." Nàng nhìn sang bên kia bàn và đưa rau diếp vào miệng. Mẹ nàng đang dự tính gì đó. Nàng lẽ ra không nên đồng ý gặp mặt ăn trưa trong một cái nhà hàng nơi mà nàng chẳng cách gì lớn tiếng mà không gây chú ý. "Sao thế ạ?" nàng hỏi.
"Helen luôn làm đầu cho buổi biểu diễn thời trang mừng Giáng sinh, nhưng năm nay mẹ đã nói chuyện với những thành viên khác của ban giám khảo, và mẹ đã thuyết phục được họ để cho con lo làm tóc." Bà Gwen cuộn một nĩa mì ống fettuccini, sau đó đặt nĩa sang bên cạnh. "Mẹ nghĩ con có thể tận dụng cơ hội quảng cáo."
Đúng hơn đó là một cách để mẹ nàng trói chặt nàng vào hoạt động trong cái uỷ ban ngu ngốc đó. "Chỉ là làm tóc? Thế thôi à?"
Bà Gwen với lấy tách trà nóng kèm chanh. "À, mẹ nghĩ con cũng có thể tham gia dự buổi diễn."
Thì ra là vậy. Lý do thực sự. Làm đầu cho buổi diễn chỉ là một miếng mồi nhử. Những gì bà Gwen thực sự muốn là diễn quanh trong vai hai mẹ con hợp nhau như thể họ là một cặp sinh đôi. Có hai quy định trong buổi diễn thời trang, là quần áo hoặc đồ hoá trang phải tự làm bằng tay và phải thể hiện không khí mùa lễ. "Cả mẹ và con?"
"Tất nhiên là mẹ sẽ tới đó."
"Ăn mặc như nhau?"
"Tương tự."
Không có cửa đâu. Delaney nhớ rõ cái năm nàng bị bắt ăn mặc như Rudolph. Nàng có thể chả thèm để ý nếu như không phải khi đó nàng đã mười sáu tuổi. "Con không đủ khả năng vừa tham gia buổi diễn vừa làm tóc."
"Helen đã làm được như vậy."
"Con không phải Helen." Nàng lấy một khúc bánh mỳ. "Con sẽ làm đầu, nhưng con muốn tên tiệm của con được in trong tờ chương trình và được nhắc đến cả trong phần khai mạc và bế mạc của buổi diễn."
Bà Gwen trông không vui lắm. "Mẹ sẽ nhờ ai đó trong ban tổ chức giữ chỗ cho con."
"Tuyệt. Khi nào buổi diễn bắt đầu?"
"Trong thời gian diễn ra lễ hội mùa đông. Luôn vào ngày thứ bảy của tuần thứ ba, vài ngày trước cuộc thi điêu khắc băng." Bà đặt tách trên cái đĩa và thở dài. "Con có nhớ hồi Henry là thị trưởng và chúng ta thường đi theo sau giúp ông ấy chấm điểm?"
Hiển nhiên là nàng nhớ. Mỗi năm vào tháng Mười hai các doanh nghiệp ở Truly đều thực hiện những tác phẩm điêu khắc khổng lồ trên băng đặt tại công viên Larkspur, thu hút du khách từ cách đó hàng trăm dặm. Delaney hồi tưởng lại đôi gò má và chiếc mũi giá buốt của mình, và cái áo khoác dày êm mượt cùng chiếc mũ lông khi nàng bước cạnh Henry và mẹ. Nàng nhớ mùi thanh khiết của băng tuyết mùa đông và cảm giác món sô cô la nóng sưởi ấm tay mình.
"Con có nhớ cái năm ông ấy để con chọn người thắng cuộc không?"
Có lẽ khi đó nàng mười hai tuổi, và nàng đã chọn con búp bê cừu Lamb Chop cao bốn mét của tiệm "Thịt gia súc gia cầm hảo hạng". Delaney xiên thêm một ít trong đĩa salat. Nàng đã quên mất con Lamb Chop.
"Mẹ cần nói chuyện với con về Giáng sinh." Gwen lên tiếng.
Delaney đoán nàng sẽ nghỉ lễ Giáng sinh ở nhà mẹ, trọn vẹn với một cây thông thực thụ, những món quà lấp lánh, món sữa pha kem trứng, và hạt dẻ rang trên lửa. Tất thảy những thứ đó.
"Mẹ và Max sắp đi du lịch bằng tàu tới Caribê vào ngày hai mươi, ngay sau khi lễ hội mùa đông bắt đầu."
"Sao cơ?" Nàng cẩn thận đặt nĩa lên trên đĩa của mình. "Con không biết là hai người lại nghiêm túc đến thế."
"Mẹ và Max đang tìm hiểu nhau, và ông ấy gợi ý rằng một kỳ nghỉ ấm cúng sẽ giúp hai người biết được cảm giác của mình đối với người kia mãnh liệt đến mức nào."
Bà Gwen là góa phụ trong sáu tháng và giờ đã có một bạn trai nghiêm túc. Delaney không thể nhớ lại lần gần đây nhất mình có một cuộc hẹn hò nghiêm túc. Đột nhiên nàng cảm thấy