Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.
được chứ?"
"Bà nội bảo rằng con gái mà tán tỉnh con trai là đồ đàng điếm. Bà nói rằng chú và cha chưa bao giờ gặp chuyện rắc rối với những đứa con gái đàng điếm bởi vì bà không bao giờ để cho chú nói chuyện điện thoại khi họ gọi đến."
Mẹ của anh là người duy nhất mà anh biết có khả năng chỉ thấy điều mà bà chọn lựa và không gì khác nữa. Khi lớn lên, cả Nick và Louie đã phát hiện ra rắc rối chung của họ khi không có điện thoại. Louie đã làm cho một cô gái có thai vào năm cuối đại học. Và khi một chàng trai gốc Basque làm cho một cô gái Công giáo ngoan đạo có thai, kết quả là một đám cưới không thể tránh khỏi ở nhà thờ thánh John. "Bà ngoại của cháu chỉ nhớ những gì bà muốn nhớ," anh nói với Sophie. "Nếu cháu muốn nói chuyện với một cậu con trai qua điện thoại, chú chẳng thấy có gì không nên cả, nhưng tốt hơn cháu nên xin phép cha cháu trước." Anh nhìn cô bé thổi phù phù những móng tay còn ướt. "Có thể cháu nên trao đổi với Lisa tất cả những chuyện của nữ giới này. Cô ấy sẽ là mẹ kế của cháu trong vòng một tuần nữa."
Sophie lắc đầu. "Cháu thích nói với chú hơn."
"Chú nghĩ là cháu thích Lisa đấy."
"Cô ấy cũng được, nhưng cháu thích nói chuyện với chú hơn. Thêm nữa, cô ấy chỉ để cháu đứng sau cùng trong hàng phù dâu."
"Có thể là vì cháu thấp nhất thôi mà."
"Có lẽ thế." Cô bé ngắm nghía lọ sơn bóng một lúc, sau đó nhìn lên. "Chú có muốn cháu sơn móng tay cho chú không?"
"Không đời nào. Lần trước cháu sơn cho chú, chú quên tẩy nó đi và cô thư ký ở Gas-n-Go đã nhìn chú thật kỳ quái."
"Đi mà."
"Quên đi, Sophie."
Cô bé cau mày và cẩn thận đậy nắp lên cái lọ sơn. "Không chỉ đứng ở cuối hàng, cháu còn phải đứng cạnh người mà chú biết là ai đấy."
"Ai thế?"
"Cô ấy đấy." Sophie chỉ vào bức tường. "Bên kia."
"Delaney?" Khi cô bé gật đầu Nick hỏi cô bé, "Tại sao việc đó lại nảy sinh vấn đề nhỉ?"
"Chú biết mà."
"Không đâu. Sao cháu không nói với chú nhỉ?"
"Bà nội nói rằng cô gái bên đó sống với cha của chú, và ông ấy đã đối xử tốt với cô ta và keo kiệt với chú. Và ông ấy cho cô ta quần áo và những vật dụng đẹp đẽ còn chú phải mặc đồ jean cũ."
"Chú thích đồ jean cũ mà." Anh với lấy cái bút chì và ngắm khuôn mặt của Sophie. Miệng của cô bé mím lại ở khoé giống như mẹ của anh khi nói về Delaney. Henry hiển nhiên đã cho Benita lý do để cay nghiệt, nhưng Nick không thích thấy Sophie bị ảnh hưởng bởi nó. "Những gì xảy ra, hay không xảy ra, giữa chú và cha của chú, không liên quan gì tới Delaney."
"Chú không ghét cô ấy à?"
Chưa bao giờ anh đặt ra vấn đề ghét Delaney. "Không, chú không ghét cô ấy."
"Ồ." Cô bé nhét chai sơn móng tay vào trong cặp và lấy áo khoác ở phía sau ghế. "Thế cuối tháng này chú có dẫn cháu tới chỗ bác sĩ chỉnh răng không?"
Nick đứng lên giúp cô bé mặc áo khoác. Chỗ hẹn chỉnh răng của Sophie đi mất gần hai giờ đồng hồ lái xe."Thế cha cháu không thể dẫn cháu đi hả?"
"Cha cháu sẽ đi hưởng tuần trăng mật."
"Ồ phải. Thế thì chú sẽ đưa cháu đi."
Khi anh tiễn cô bé tới cửa, cô bé vòng tay quanh hông anh. "Thế chú có chắc là chú không bao giờ lập gia đình không, chú Nick?"
"Ừ".
"Bà nội nói rằng chú chỉ cần tìm một cô gái Công giáo đàng hoàng. Khi ấy chú sẽ hạnh phúc."
"Chú hạnh phúc lắm rồi."
"Bà nội nói rằng chú cần phải yêu một phụ nữ Basque."
"Nghe có vẻ như là cháu đã dành nhiều thời gian nói chuyện với bà nội về chú."
"À, cháu mừng là chú không bao giờ lập gia đình."
Anh với tay và kéo một đám tóc trên đám tóc đen mượt của cô bé. "Vì sao thế?"
"Bởi vì cháu thích chiếm riêng chú cho mình cháu thôi."
Nick đứng lại nơi lối đi trước văn phòng và nhìn cháu mình bước xuống đường. Sophie đã dành quá nhiều thời gian ở với mẹ anh. Anh biết chỉ là vấn đề thời gian trước khi Benita dẫn dắt cô bé vào chỗ tiêu cực, và Sophie cũng bắt đầu nói đi nói lại với anh về chuyện cưới một cô gái "Basque" đàng hoàng.
Anh xỏ hờ hai bàn tay vào túi trước chiếc quần jean. Louie là kiểu người thích lập gia đình. Nick thì không. Cuộc hôn nhân đầu tiên của Louie kéo dài không quá sáu năm, nhưng anh trai của anh vẫn hứng thú với hôn nhân. Anh ấy thích sự êm ấm khi chung sống với một người phụ nữ. Louie đã luôn luôn biết rằng mình sẽ tái hôn. Anh ấy luôn biết rằng anh ấy sẽ lại yêu, nhưng rồi cũng mất gần tám năm sau khi ly hôn để tìm một người thích hợp. Nick không nghi ngờ gì việc anh mình sẽ hạnh phúc với Lisa.
Cánh cửa tiệm thẩm mỹ của Delaney mở toang và một bà già với mái tóc bạc trắng thong thả bước ra. Khi đi ngang, bà ta nhìn chằm chằm vào anh như thể biết rằng anh còn hơn cả tồi tệ. Anh cười thầm và nhìn lên phía cửa sổ. Qua lớp kính anh ngắm Delaney lau sàn nhà, rồi đi ra phía sau với dụng cụ hốt rác. Anh nhìn đôi vai và tấm lưng thẳng của nàng, và hông nàng chuyển động dưới lớp áo len ôm sát cặp mông tròn của nàng. Một cảm giác tê tê nặng nề lấn vào giữa hai chân anh, và anh nghĩ về bộ ngực trắng hoàn hảo và chiếc khăn choàng lông màu hồng. Anh nghĩ về đôi mắt nâu to, hàng lông mi dài, và sức hút của dục vọng trên mí mắt trĩu