Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
? Anh thật khó lường, nàng không thể đoán rằng anh sẽ làm gì.
"Bà ấy không ác vậy đâu."
"Không ác với cậu thôi." Delaney lấy áo choàng và bước ra ngoài.
"Nhớ nghĩ về tiệc Giáng sinh đấy," Lisa gọi với theo nàng.
"Được rồi," nàng hứa trước khi lái xe đi, nhưng sẽ không có ngay cả một khả năng thật xa vời để nàng ngồi trong cái bàn đối diện Nick. Thật ác mộng. Nàng sẽ mất cả buổi để cố không bị cuốn vào anh, cái miệng và đôi tay anh. Tốt hơn là em đừng nên ở quanh đây hôm mồng bốn tháng Sáu, nếu không tôi sẽ đòi lại những gì em đã nợ tôi suốt mười năm qua.
Nàng không nợ anh gì cả. Anh lợi dụng nàng trả đũa Henry, và họ cùng biết điều đó. Thực sự là khi nào? Khi em van vỉ tôi đụng chạm khắp người em hả? Nàng không van xin anh. Đúng hơn là đòi hòi. Và khi đó nàng còn trẻ con và khờ khạo.
Delaney lùi chiếc xe nhỏ đỗ cạnh chiếc jeep của Nick và nhảy bổ lên cầu thang. Nàng không sẵn sàng gặp anh. Mỗi lần nghĩ đến miệng anh trên ngực nàng và tay anh giữa hai đùi nàng là hai má nàng lại nóng lên. Nàng đã sẵn lòng làm tình với anh ngay tại đó trên trường kỷ của nàng, không nghi ngờ gì cả. Anh có khả năng làm nàng quên mất anh là ai. Nàng là ai, và cả quá khứ chung của họ. Tôi nói với em là đừng lo lắng và tôi sẽ lo cho em, nhưng em nhìn tôi cứ như tôi là một thằng cưỡng hiếp và bỏ đi với Henry. Bây giờ, nàng thực sự không tin anh hơn so với trong cái đêm đó chút nào. Anh ắt hẳn là đã nói dối. Nhưng tại sao anh lại phải nói dối? Không có vẻ gì là anh đã cố gắng dỗ ngọt nàng cởi đồ. Tại thời điểm ấy nàng chắc chắn đã gạt bỏ sự e lệ.
Nàng đặt bộ đồ lên chiếc ghế dài và cầm lấy cái txapel của Nick nàng đã để trên bàn cà phê. Những ngón tay của nàng lần theo vành mũ da và lớp len mịn. Giờ nó không quan trọng nữa. Chẳng có gì đổi khác cả. Cái đêm tại Angel Beach là một đoạn quá khứ xưa cũ và tốt nhất là để nó trôi đi. Ngay cả khi không phải vì bản di chúc của Henry, cũng không có tương lai cho hai người bọn họ. Anh là người lăng nhăng và nàng nên tránh xa càng sớm càng tốt.
Cầm cái mũ bê rê trên một tay, Delaney bước ra ngoài phía sau chỗ đậu xe. Chiếc xe jeep của Nick vẫn ở đó, và nàng mở cửa bên ghế tài xế. Lớp da mộc bên trong vẫn còn hơi ấm như thể anh vừa đến ngay trước khi nàng rời khỏi căn hộ. Chiếc chìa khóa chiếc Jeep vẫn chưa rút ra, và cây thập giá kiểu Basque của anh treo trên tấm kính chiếu hậu. Một hộp dụng cụ lớn, và một sợ dây thừng dài, và ba lọ đánh bóng gỗ đặt ở phía sau. Không nghi ngờ gì việc anh đã sống ở Truly quá lâu, nhưng nàng tin rằng nếu nàng là một tên trộm, nàng sẽ suy nghĩ kỹ khi định trộm thứ gì của một ông Allegrezza. Nàng đặt cái mũ bê rê lên chiếc ghế da, sau đó quay lại và vội vã trở về căn hộ. Nàng không có bất kỳ lý do nào để lên cầu thang nhà nàng. Khỏi cần nghĩ thêm, nàng không có sức mạnh ý chí ở những điểm có dính dáng đến anh, vậy nên tốt nhất là cứ tránh xa anh hết mức.
Delaney ngồi trên trường kỷ và cố gắng tự nhủ rằng nàng không nghe thấy âm thanh ở dưới kia. Nàng đang không lắng nghe tiếng lách cách của chiếc chìa khóa hay tiếng lạo xạo của sỏi dưới gót giày ống nặng nề. Nàng đang không lắng nghe, nhưng nàng vẫn thấy tiếng cửa văn phòng của anh mở ra và đóng lại, chùm chìa khóa và tiếng giày của anh. Nàng không nghe thấy gì trừ sự yên lặng khi anh tìm thấy chiếc txapel và nàng hình dung ra anh dừng lại nhìn lên cầu thang dẫn lên căn hộ của nàng. Sự yên lặng tăng lên khi nàng cố nghe tiếng bước chân anh. Cuối cùng, động cơ chiếc xe Jeep gầm lên và anh lái khỏi bãi đỗ xe phía dưới.
Delaney chầm chậm thở ra một hơi và nhắm mắt lại. Bây giờ tất cả những gì nàng phải làm là dự xong lễ cưới của Lisa. Với bảy mươi lăm khách mời, nàng có thể tảng lờ Nick. Sẽ khó khăn tới độ nào đây?
Điều đó đúng là một cơn ác mộng. Lúc này, Delaney hoàn toàn tỉnh táo. Buổi tối bắt đầu một cách tuyệt vời. Lễ cưới diễn ra suôn sẻ. Lisa trông rất đẹp,và những diễn tiến sau đó không kéo dài lâu. Nàng để cái xe Cadillac của Henry ở nhà thờ và đến Lake Shore với Ali – anh họ của Lisa, người sở hữu một tiệm thẩm mỹ ở Boise. Lần đầu tiên trong khoảng thời gian khá lâu, Delaney mới có thể nói chuyện về khuynh hướng thời trang tóc với một chuyên gia khác, nhưng quan trọng nhất, nàng có thể né được Nick.
Đến tận lúc này. Nàng đã biết về cách tiến hành bữa tiệc tối mừng đám cưới, nhưng nàng không biết rằng bàn ăn sẽ được bài trí thành một hình chữ nhật rộng lớn với tất cả khách mời ngồi vòng ngoài vì thế mỗi người có thể thấy hết mọi người còn lại. Và nàng không biết về cách xếp chỗ ngồi nếu không nàng đã đổi tấm thẻ chạm trổ quy định chỗ ngồi, để tránh khỏi cơn ác mộng nàng đang gặp phải.
Bên dưới gầm bàn, có cái gì đó khẽ cọ vào một bên chân Delaney, và nàng dám chắc rằng không phải là một con chuột đa tình nào đó. Nàng co cả hai chân vào dưới ghế và nhìn chằm chằm xuống món bít tết thịt thăn, cơm và ngọn măng tây của mình. Bằng cách nào đó, nàng ngồi phía bên chú rể, kẹp giữa Nacrisa Hormaechea, người hoàn