Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
thực sự xót xa, như một bà cô già cáu bẳn.
"Mẹ nghĩ hai mẹ con sẽ tổ chức Giáng sinh khi mẹ về."
"Được rồi." Nàng không nhận ra nàng thích Giáng sinh ở nhà ngần nào cho tới khi nàng không còn có được cơ hội đó. Mà thôi, nghỉ lễ Giáng sinh một mình không phải là điều mà trước đây nàng chưa từng trải qua.
"Và bây giờ trời đã bắt đầu đổ tuyết, con nên đậu cái xe nhỏ của con trong ga ra của mẹ và lái chiếc Cadillac của Henry."
Delaney chờ nghe điều kiện, kiểu như là nàng phải về nhà vào mỗi buổi tối cuối tuần, tham gia một cuộc gặp mặt hội đồng hay đại loại thế, hoặc mang một đôi giày dễ coi. Khi bà Gwen không nói gì thêm, và thay vào đó lại cầm lấy nĩa, Delaney hỏi, "Như vậy nghĩa là sao?"
"Tại sao con lúc nào cũng hoài nghi vậy? Mẹ chỉ muốn con an toàn trong mùa đông này thôi mà."
"Ồ." Đã nhiều năm rồi nàng không lái xe trong tuyết, và nàng thấy nó không giống như cưỡi xe đạp. Nàng đã quên mất phải lái bằng cách nào. Nàng có nhiều khả năng sẽ lao vào biển cấm đường trong chiếc xe lớn màu bạc của Henry hơn là với chiếc Miata của mình. "Cám ơn mẹ, ngày mai con sẽ lấy nó."
Sau khi ăn trưa, nàng nghỉ ngơi nửa ngày còn lại rồi lái xe tới chỗ Lisa để gửi lại vài quyển sách trang điểm và lấy bộ đồ phù dâu của nàng. Chiếc váy nhung đỏ co giãn có màu rượu vang hoặc chuyển sang đỏ sẫm tuỳ theo màu đèn. Nó rất đẹp, và nếu không phải vì màu tóc của Delaney, nó sẽ rất hợp với nàng, nhưng vận quá nhiều màu đỏ lên người cùng một lúc sẽ khiến nàng trông giống như một bức tranh của Picasso. Nàng xoa một tay lên bụng, vuốt cho phẳng lớp vải lạnh dưới lòng bàn tay.
"Tớ đã không nghĩ đến tóc của cậu." Lisa thừa nhận khi đứng lùi lại và ngắm nghía Delaney trong tấm gương phòng ngủ. "Có lẽ cậu cần đội một cái nón rơm thật to."
"Đừng có mơ." Nàng nghiêng đầu qua một bên và nhìn bóng mình trong gương. "Tớ có thể phục hồi lại màu tóc tự nhiên của mình."
"Tóc cậu vốn màu gì nhỉ?"
"Tớ không nhớ rõ nữa. Khi tớ sửa lại chân tóc, thì nó là một dạng màu vàng sáng."
"Cậu có thể phục hồi lại mà không làm tóc duỗi ra không?"
Delaney chống một tay lên hông và quay mặt về phía bạn. "Có chuyện gì với mấy người trong thị trấn này vậy?"
"Hiển nhiên là tớ có thể làm nó mất màu đi mà không bị bung ra. Tớ biết mình làm gì mà. Tớ đã làm nghề này trong nhiều năm rồi." Khi nàng nói, giọng nàng cao lên. "Tớ không phải là Helen. Tớ không làm tóc tồi!"
"Hơ, tớ chỉ hỏi vậy thôi."
"Phải, cậu và những người khác." Nàng kéo dây khóa phía sau và bước ra khỏi bộ đồ.
"Ai khác nữa thế?"
Hình ảnh Nick ngồi trên chiếc ghế dài ở nhà nàng bật ra trong tâm trí nàng. Miệng anh nóng bỏng gắn chặt miệng nàng. Những ngón tay của anh ấn vào đùi nàng. Nàng ước gì nàng có thể căm ghét anh vì đã khiến nàng thèm khát anh, vì đã khiến nàng nói với anh rằng nàng muốn anh, rồi để nàng lại một mình mơ về anh suốt đêm. Nhưng nàng chẳng thể ghét anh, và nàng vẫn ngượng vì chuyện đã xảy ra đến nỗi không muốn nói về nó với ai cả cho đến khi nàng hiểu được vấn đề. Ngay cả với Lisa cũng thế. Nàng đặt bộ đồ lên tấm chăn kẻ phủ giường của Lisa sau đó mặc quần jeans vào. "Đừng bận tâm. Nó không quan trọng đâu."
"Cái gì hả? Có phải mẹ cậu vẫn phàn nàn về việc cậu chọn nghề làm tóc không?"
"Không, thực ra bà ấy đã đề nghị tớ làm đầu cho buổi diễn thời trang Giáng sinh." Delaney rời mắt khỏi chiếc khuy quần của mình. "Bà nghĩ rằng có thể bẫy tớ và khiến tớ phải diễn cái trò mẹ con tâm đầu ý hợp tớ từng phải diễn hồi mới lớn ấy."
Lisa cười to. "Cậu có nhớ cái bộ đồ ánh kim với thắt lưng lớn và cả nơ bướm to đùng phía sau không?"
"Làm sao tớ có thể quên được." Nàng tròng một cái áo lông angora qua đầu rồi ngồi lên thành giường và xỏ chân vào đôi giày Doc Marten. "Và sau đó mẹ tớ sẽ đi du lịch Caribe bằng tàu thủy với Max Harrison đến qua lễ Giáng sinh."
"Mẹ cậu và Max ư?" Lisa ngồi cạnh Delaney. "Thật kỳ lạ. Tớ không hình dung mẹ cậu với ai khác ngoại trừ Henry."
"Tớ nghĩ Max sẽ hợp với bà." Nàng thắt một chiếc dây giày, sau đó đến chiếc kia. "Dù sao đi nữa, đây là lần đầu tiên tớ ở nhà sau mười kỳ lễ Giáng sinh, và bà ấy thì lại rời đi. Điều đó cũng khá đặc biệt, khi tớ nghĩ về nó."
"Cậu có thể đến nhà tớ. Tớ sẽ sống với Louie và Sophie, và chúng mình sẽ đón Giáng sinh ở đó."
Delaney đứng lên và lấy bộ váy phù dâu của mình. "Tớ sẽ xem mình có ‘bẻ bánh mì’ được với người nhà Allegrezza không đã."
"Cậu sẽ ‘bẻ bánh mì’ với bọn tớ trong bữa tiệc tối mừng đám cưới."
Sự e ngại dậy lên trong lòng Delaney khi nàng chầm chậm đặt bộ đồ lên giá treo. "Đó là tiệc búp-phê, phải không?"
"Không. Nó là tiệc tối có xếp bàn ở khách sạn Lake Shore."
"Tớ cứ tưởng cậu sẽ đãi bữa tối ngay sau buổi diễn tập chứ."
"Không, đó mới là tiệc búp-phê."
"Có bao nhiêu người dự tiệc vậy?"
"Chừng bảy mươi lăm."
Delaney nhẹ cả người. Với nhiều khách như vậy, sẽ dễ dàng tránh mặt những thành viên nhất định trong gia đình Louie. "À, đừng xếp tớ ngồi gần Benita. Bà ta có thể xén tớ với con dao cắt bơ của bà ấy đấy." Và Nick nữa chứ