Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.
nh mới dần dần thả lỏng cơ thể rồi nói:
- Nhiễm Nhiễm, anh không thích em hoài nghi như vậy. Anh đã hứa với em là sẽ bớt gặp mặt Tô Mạch thì nhất định anh làm được.
Nhiễm Nhiễm biết chuyện này chỉ có thể dừng tại đây, tuyệt đối không được nói thêm gì nữa, liền ngẩng đầu lên nửa đùa nửa thật:
- Em xin lỗi. Minh Trạch, không phải là em không tin anh. Chỉ là... em sợ, sợ không biết khi nào anh bỗng nhiên bỏ đi.
Thiệu Minh Trạch im lặng nhìn Nhiễm Nhiễm rất lâu, mãi tới khi nhận ra sự lo lắng nơi cô, anh mới cúi xuống thở dài, vén tóc mái của cô, khẽ chạm môi lên trán cô rồi nói:
- Nhiễm Nhiễm, anh biết em vẫn không tin anh.
Nhiễm Nhiễm sững người, muốn mở miệng giải thích nhưng anh đã dùng ngón tay chặn trước môi cô:
- Đừng nói nữa. Nếu đã quyết định sống nốt nửa đời còn lại bên nhau thì cứ để từ từ đi. Chỉ cần hai người đều thẳng thắn thì nhất định sẽ có ngày có thể hiểu rõ lòng nhau.
Có lẽ để chứng minh lời mình nói, khi nhận được tin nhắn của Tô Mạch, Thiệu Minh Trạch bèn đưa di động của mình cho Nhiễm Nhiễm xem, anh hỏi:
- Em có muốn đi cùng anh không?
Nhiễm Nhiễm cúi đầu đọc tin nhắn đó. Một tin nhắn rất ngắn gọn, hẹn Thiệu Minh Trạch ra ngoài gặp mặt và không hề nói thêm điều gì. Cô hoài nghi nhìn anh, hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Thiệu Minh Trạch hơi nhíu mày, thản nhiên nói:
- Sau chuyện trên mạng, Dịch Mỹ đã cử người khác đến phụ trách công việc ở Thiệu Thị. Từ đó về sau, anh không gặp lại Tô Mạch nữa. Bây giờ cô ấy đột nhiên gửi tin nhắn hẹn gặp, anh cũng không biết là chuyện thế nào.
Nhiễm Nhiễm nhìn xuống, khẽ hỏi anh:
- Anh định đi gặp cô ta sao?
Anh gật đầu trả lời:
- Nhiễm Nhiễm, anh vẫn nói câu đó. Anh chưa từng phủ nhận chuyện đã từng yêu cô ấy. Đối với tình cảm trước đây, anh muốn nhìn thẳng vào nó chứ không phải né tránh. Hơn nữa, Tô Mạch cũng không phải là người dây dưa lằng nhằng chuyện tình cảm. Cô ấy đột nhiên muốn gặp anh, anh nghĩ chắc là có nguyên do, thế nên anh phải đi.
Nhiễm Nhiễm cong khóe môi, mỉm cười nói:
- Được. Vậy anh đi đi.
Anh lại trầm giọng nói:
- Em đi cùng anh.
Cô ngẩng lên nhìn anh, hỏi:
- Có cần như thế không?
- Có. – Anh trả lời.
Cô nhìn anh hồi lâu rồi phì cười, nói:
- Được, em đi cùng anh.
Cô không còn là trẻ con, sẽ không tức giận vì chuyện này. Nếu Thiệu Minh Trạch có ý tỏ rõ thái độ trước mặt Tô Mạch thì tại sao cô không thể làm được như vậy chứ? Nghĩ thế, cô trang điểm cẩn thận, kéo tay Thiệu Minh Trạch đến quán cà phê Tô Mạch hẹn gặp.
Tô Mạch hình như lại gầy hơn một chút. Khuôn mặt vốn không lớn lắm giờ nhô ra chiếc cằm nhỏ, đôi mắt vừa to vừa sâu, ánh nhìn sâu thẳm. Cô ta cúi đầu nói với Thiệu Minh Trạch:
- Em có chuyện muốn nói với anh. Anh có thể để vợ chưa cưới tránh đi một lát được không?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười ảm đạm, quay người định đi thì bị Thiệu Minh Trạch kéo lại. Anh kéo cô ngồi xuống trước mặt Tô Mạch, trầm giọng:
- Chuyện của anh, anh không giấu cô ấy. Không sao đâu, em cứ nói đi. Tìm anh có việc gì?
Mặt Tô Mạch lộ rõ nụ cười mỉa mai, nhưng ánh mắt không giấu nổi nỗi buồn, cô ta cúi xuống nhìn cốc cà phê trước mặt, nói:
- Em có thể nhờ anh đến bệnh viện thăm người bệnh không? Đó là một cô bé, năm nay năm tuổi. Từ khi sinh ra, con bé chưa một lần được gặp bố. Em luôn nói dối con bé bố nó đi công tác xa, phải vài năm mới có thể quay về gặp nó. Bây giờ con bé bị bệnh rất nặng, nó nói với em rằng muốn gặp bố. Em biết không nên tiếp tục lừa dối nữa. Thế nên, chỉ có thể đến nhờ anh, liệu anh có thể đến bệnh viện thăm con bé không?
Giọng cô ta rất khẽ, ngữ điệu nhẹ nhàng bình thản như thể đang nói chuyện về người khác vậy.
Nhiễm Nhiễm mới nghe được một nửa đã không kìm được rùng mình một cái, cổ họng như mắc nghẹn thứ gì đó, đến cả hít thở cũng khó khăn. Cổ tay cô bỗng truyền tới một cảm giác đau điếng. Cô cúi đầu nhìn mới biết Thiệu Minh Trạch đang nắm cổ tay rất chặt, mu bàn tay anh hằn rõ những đường gân xanh.
- Minh Trạch! – Nhiễm Nhiễm khẽ gọi tên anh: - Anh buông tay em ra. Cổ tay em đau quá!
Anh quay đầu lại sững sờ nhìn cô như không hiểu cô vừa nói gì, liền hỏi lại:
- Em nói gì?
Nhiễm Nhiễm không nói gì nữa, chỉ cúi xuống gỡ ngón tay anh. Lúc này, anh mới bừng tỉnh, vội buông tay ra. Cổ tay cô bị anh nắm chặt đến mức đỏ ửng. Cô dùng tay xoa nhẹ, chẳng nói năng gì, một mình đứng lên đi ra ngoài.
Thiệu Minh Trạch muốn gọi cô lại nhưng mở miệng ra mà không thể thốt nên lời.
Ánh mặt trời bên ngoài hơi gắt, Nhiễm Nhiễm vô thức đưa tay lên che ánh sáng nhức mắt mới nhìn rõ người đang đợi bên kia đường là Lâm Hướng An.
Anh bước lại gần, hơi cúi đầu nhìn cô:
- Nhiễm Nhiễm!
Lâm Hướng An bỗng nhiên xuất hiện ở đây, Nhiễm Nhiễm chẳng bất ngờ chút nào, cũng có thể sau biến cố vừa rồi, dù xảy ra chuyện gì thì cô cũng không hề cảm thấy bất ngờ nữa. Cô không để ý đến Lâm Hướng An, quay người men theo con phố, thong thả đi về phía trước. Lâm Hướng An cũng không nói thêm câu nào, chỉ lặng lẽ đi theo cách cô vài bước.
Cứ như vậy đi qua ha