Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.

ợp với loại váy cưới rườm rà nhiều họa tiết, càng đơn giản càng hợp.
Bác dâu cười nói:
- Mẹ là người biết ăn mặc nhất. Con còn nhớ mẹ có bức ảnh chụp khi mặc xường xám. Đẹp ơi là đẹp! Con đã lén đem đi may một bộ nhưng mặc vào lại chẳng hợp gì cả.
Thím ba lập tức tiếp lời:
- Chị dâu, chị đừng nhắc chuyện này nữa. Em cũng xem bức ảnh đó của mẹ rồi, cũng thích lắm, về thuê người may mấy bộ. Em lén mặc ở nhà, ai ngờ chồng em nhìn thấy cười sặc sụa, nói gì mà vóc dáng em như vậy mà cũng đòi học người ta mặc xường xám, ba vòng gần như nhau chẳng khác nào làm khó thợ may.
Mọi người nghe vậy đều cười, bà nội càng vui hơn. Không khí đang vui vẻ thì Thiệu Minh Nguyên dẫn vợ bước vào, mỉm cười chào hỏi mọi người rồi cố ý gật đầu chào Nhiễm Nhiễm, cười mà như không, hỏi cô:
- Nhiễm Nhiễm, Minh Trạch đâu?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười đứng dậy, lễ phép chào: - Anh cả, chị dâu. – Rồi mới từ tốn trả lời Thiệu Minh Nguyên: - Anh ấy đang ở thư phòng với ông nội và bác.
Phản ứng của cô như vậy khiến Thiệu Minh Nguyên không biết nói gì, đành quay người đi đến thư phòng, để vợ mình ngồi nói chuyện với mọi người. Một lát sau, chị giúp việc đến nói cơm đã dọn xong. Bà nội vừa sai người chạy lên lầu bảo mấy người ở thư phòng xuống ăn cơm, vừa bảo con dâu cả dìu mình vào phòng ăn.
Nhiễm Nhiễm không muốn tranh vị trí bên bà nội với mọi người nên cố ý đi chậm lại phía sau, nào ngờ Thang Như Bảo – vợ Thiệu Minh Nguyên – thân thiện đến bên. Khác hẳn với chồng, Thang Như Bảo là người phóng khoáng, dám nói dám làm. Nhiễm Nhiễm đã tiếp xúc với người này mấy lần, không những không ghét mà con có vài phần quý mến tính cách thẳng thắn của chị ta.
Chị ta kéo tay Nhiễm Nhiễm, cố ý đi chậm lại một chút, nhân lúc mọi người không chú ý khẽ hỏi:
- Chuyện Tô Mạch êm rồi chứ?
Nhiễm Nhiễm nhất thời không đoán được ý tứ trong câu hỏi của chị ấy, cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Thang Như Bảo lại cố hạ giọng, nói:
- Chị khuyên em đừng vì chút thể diện mà nhún nhường. Trước đây, chị đã gặp người đàn bà đó. Chẳng phải người tử tế gì đâu. Em nên cẩn thận với cô ta một chút. Đàn ông nhà họ Thiệu đều phong lưu lắm. Trước đây, chị còn tưởng Thiệu Minh Trạch khác họ. Nào ngờ cậu ấy cũng ham vui như vậy.
Nhiễm Nhiễm bị câu nói trước đó của chị ta làm cho tò mò, không kìm được hỏi:
- Chị dâu cũng quen Tô Mạch sao?
Thang Như Bảo cười khẩy, sắc mặt lộ rõ vẻ khinh thường:
- Không chỉ quen thôi đâu. Năm đó, hai anh em họ vì người đàn bà này mà suýt nữa trở mặt với nhau. Thiệu Minh Trạch cũng vì cô ta mà rời bỏ công ty của gia đình.
- Minh Trạch và anh cả suýt trở mặt với nhau ư? – Đây là lần đầu tiên Nhiễm Nhiễm nghe chuyện này nên không khỏi cảm thấy có chút kinh ngạc.
- Ừ! Hồi đó, cô ta là thực tập sinh ở chỗ Thiệu Minh Nguyên. Thiệu Minh Nguyên có tính dù là con muỗi cái bay ở bên anh ấy cũng phải dụ dỗ chứ nói gì đến gái đẹp. Khi ấy, bọn chị mới kết hôn chưa lâu, còn non nớt, biết chuyện cũng không dám làm rùm beng lên, chỉ âm thầm hẹn gặp người đàn bà đó. Kết quả là, không ngờ mới nói được hai câu đã bị người ta chặn họng, chẳng thể nói được gì. Sau đó cũng không biết tại sao cô ta lại qua lại với Thiệu Minh Trạch. Tình cảm giữa hai anh em họ vốn rất tốt, vì chuyện này mà rạn nứt.
Nhiễm Nhiễm chưa hề nghe nói đến chuyện này, càng không ngờ Thiệu Minh Nguyên và Tô Mạch từng có quan hệ với nhau. Cô muốn hỏi thêm thì Thiệu Minh Trạch và mọi người đã xuống lầu. Thang Như Bảo cũng vội im lặng, ra hiệu không nói nữa.
Đến tối về nhà, Nhiễm Nhiễm vẫn lăn tăn về chuyện này. Thiệu Minh Trạch tắm xong đi ra, gọi cô mấy tiếng mà không thấy cô có phản ứng gì, anh bèn đến bên cô ngồi xuống hỏi:
- Nghĩ gì mà thất thần thế?
Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới sực tỉnh, lấy khăn bông trên tay Thiệu Minh Trạch, ngồi quỳ để lau tóc cho anh:
- Không nghĩ gì cả. Chỉ cảm thấy mệt. Không có gì cả.
Thiệu Minh Trạch tưởng Nhiễm Nhiễm vẫn buồn phiền chuyện công ty, anh kéo cô vào lòng, ấn cằm lên vai cô, khẽ nói:
- Em đừng lo lắng nữa, có anh rồi. Về anh sẽ bàn với ông nội xem có thể lấy vốn của Thiệu Thị ra đầu tư vào dự án ngoại ô phía nam trước được không. Một khi chuyện bên đó đi vào quỹ đạo thì em cũng dễ làm việc hơn.
Nhiễm Nhiễm nghe thế có chút mất tập trung, cô không có phản ứng gì, chỉ khẽ “vâng” một tiếng.
Thiệu Minh Trạch cảm thấy Nhiễm Nhiễm có vẻ không bình thường, liền nâng khuôn mặt cô lên nhìn kỹ rồi hỏi:
- Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Nhiễm Nhiễm gạt tay anh ra, nói:
- Không biết tại sao, em cứ thấy lo lo như có chuyện gì không hay sắp xảy ra.
Thiệu Minh Trạch nghe lại không nhịn được phì cười:
- Anh cứ tưởng là đã xảy ra chuyện gì rồi. Hóa ra em đang nghĩ ngợi linh tinh.
Cánh tay vòng qua cổ anh bất giác siết chặt hơn, cô vùi mặt vào cổ anh, khẽ nói:
- Không phải là nghĩ ngợi linh tinh đâu. Trực giác của em luôn rất chuẩn. Chuyện với Tô Mạch lần trước, em đã có linh cảm, sau đó thì chuyện xảy ra thật.
Cô vừa dứt lời thì cảm thấy người Thiệu Minh Trạch cứng đờ ra. Lát sau, a