Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.
đi ra ngoài. Khi vừa quay người ra đến cửa, cô nghe viên cảnh sát kia lại hỏi ông Hạ Hồng Viễn.
- Tổng giám đốc Hạ, xin hỏi trong khoảng thời gian từ tám đến chín giờ tối ngày Hai mươi ba tháng Hai, ông ở đâu?
Ngày Hai mươi ba tháng Hai? Nhiễm Nhiễm bỗng rùng mình, chẳng phải là tối hôm đó Thiệu Minh Trạch kéo cô đến công viên Đại học A sao? Cô mở điện thoại ra xem những bức ảnh chụp tối hôm đó để xem lại ngày chụp. Thời gian họ đến Đại học A khoảng tám rưỡi, hai người ở trong xe nói chuyện vài câu, sau đó cô ra ngoài một vòng. Tính như vậy, khi cô gặp bà Bành Tinh thì chưa chắc đến chín giờ.
Địa điểm tai nạn là con phố nhỏ nơi người tình bé nhỏ của ông Hạ Hồng Viễn sống, ở phía đông bắc thành phố Tây Bình, còn Đại học A lại ở phía tây. Lẽ nào bà Bành Tinh đâm người xong lại lái xe chạy qua nửa thành phố để đến gặp người tình sao? Tâm lý của bà ấy tốt đến vậy ư?
Khi trở về nhà, Nhiễm Nhiễm vẫn nghĩ về chuyện này, cô không kìm được hỏi Thiệu Minh Trạch:
- Anh nói xem liệu có ai giết người xong mà vẫn còn tâm trạng đi nói chuyện yêu đương không?
Thiệu Minh Trạch hỏi cô:
- Sao đột nhiên em lại hỏi chuyện kỳ quái như vậy?
Nhiễm Nhiễm mỉm cười nói:
- Em xem tivi thấy thế. Nói rằng một kẻ giết người, sau đó lập tức lái xe chạy đến một nơi khác lén lút hẹn hò với người tình.
Thiệu Minh Trạch khẽ chau mày:
- Vậy thì người đó quá biến thái rồi.
Nhiễm Nhiễm không hỏi tiếp vấn đề này nữa. Cô nói với Thiệu Minh Trạch về chuyện khoản tín dụng của Hồng Viễn. Thiệu Minh Trạch trầm tư giây lát rồi đáp:
- Được rồi. Mai anh sẽ đến gặp ông nội. Nhưng anh cảm thấy dù là bác Thiệu Vân Bình làm chuyện này thì ông ấy cũng chẳng để lại dấu vết gì đâu. Chuyện tín dụng không thể kéo dài, nếu không được thì thử liên hệ với mấy ngân hàng nữa xem sao.
- Em đã chạy đến các ngân hàng khác rồi – Nhiễm Nhiễm ngả người trên ghế sofa than thở: - Cả ngày lo mấy chuyện này mệt quá đi mất! Ngoài chuyện tiền nong còn phải phòng người này phòng người kia. Phiền chết đi được.
Thiệu Minh Trạch không nhịn được phì cười, đặt tờ báo trên tay xuống, đưa tay vuốt tóc cô, mỉm cười nói:
- Vậy thì thôi việc đi. Chúng ta kết hôn, anh sẽ nuôi em.
Nhiễm Nhiễm nghe vậy nghiêng đầu nhìn anh một lát rồi gật đầu:
- Được thôi.
Nhiễm Nhiễm nói rồi ôm laptop, xem váy cưới của mấy tiệm. Thiệu Minh Trạch cũng lại xem. Anh không ưng mấy mẫu váy cưới cô chọn, cuối cùng nói:
- Đừng xem ở đây nữa. Hôm khác anh đưa em đi xem. Tốt nhất là đặt nhà thiết kế, thiết kế riêng một chiếc theo dáng người em.
Nhiễm Nhiễm vẫn ôm laptop, quay đầu lại hỏi anh:
- Anh đã nghĩ ra mình sẽ đi nghỉ tuần trăng mật ở đâu chưa?
Thiệu Minh Trạch hỏi cô:
- Sao? Em muốn đến nơi nào?
Mặt Nhiễm Nhiễm lộ vẻ phấn chấn, cô chạy ra giá sách lấy một cuốn album nhỏ, mở ra rồi chỉ cho Thiệu Minh Trạch xem:
- Chúng ta đi Quảng Tây nhé. Tìm một thôn có sơn thủy hữu tình rồi nghỉ ngơi ở đấy.
Thiệu Minh Trạch hơi bất ngờ. Anh cúi xuống xem mấy bức ảnh đó, đều là ảnh chụp phong cảnh, kỹ thuật chụp không khá lắm nhưng phong cảnh thật sự rất đẹp. Anh bất giác động lòng, lấy ảnh ra khỏi cuốn album ngắm kỹ rồi hỏi cô:
- Em tự chụp à?
Nhiễm Nhiễm lắc đầu:
- Không, trước đây có một người bạn gửi cho em, nói đó là quê hương của mình. Khi đó, em rất muốn đến nhưng tiếc là không có cơ hội. Sau này những khi tâm trạng sa sút, em đều muốn một mình đến đó, dựng ngôi nhà bên hồ rồi trồng rau nuôi gà để sống qua ngày.
Thiệu Minh Trạch nghe mà phì cười. Anh vô tình nhìn thấy dòng chữ viết thời gian sau bức ảnh, nét bút khá rắn rỏi, anh bất giác nhướng mày:
- Nét chữ của bạn nam à?
- Nghe nói thế, nhưng em cũng không chắc lắm. – Nhiễm Nhiễm nhăn mũi, cũng nhìn nét chữ đó rồi cười nói: - Vì hồi ấy em dùng giới tính giả nên không biết người ta có thế không?
Đó là người bạn cô quen từ thời trung học. Cô đăng tin tìm bạn trên Tạp chí Thiếu niên, dùng tên “Hạ Nhiễm” và ghi rõ giới tính là nam. Khi ấy cô và bạn học đánh cược xem liệu có bạn nam nào gửi thư đến cho cô không. Kết quả là, thật sự có nam sinh đại học tên là Vu Văn Kỳ gửi thư đến cho cô.
Khi hai người viết thư qua lại, Vu Văn Kỳ đang ở Đại học B. Nhiễm Nhiễm còn định lén đến trường xem anh ta thế nào nhưng chưa thực hiện được việc đó thì cô đã quen Lâm Hướng An. Sau đó, cô chẳng có hứng thú gì với các nam sinh khác. Sau đó nữa, hai người cũng dần dần cắt đứt liên lạc.
Nhiễm Nhiễm bỗng xốn xang trong lòng, nghĩ không biết làm thế nào để tìm được người bạn ấy.
Vì chuyện này, cô đã từng đến Đại học B một chuyến, tìm tới văn phòng của ngành Kiến trúc nhờ họ tìm giúp người có tên là Vu Văn Kỳ. Thầy cô nghe Nhiễm Nhiễm nói tìm người bạn mất liên lạc trước đây thì nhiệt tình giúp đỡ và thật sự đã tìm được một nam sinh bình thường, tướng mạo không có gì nổi bật. Nhiễm Nhiễm còn chưa biết nên làm gì, thầy giáo đó đã có chút thất vọng, nói:
- Sau khi tốt nghiệp, học sinh này đã ra nước ngoài, không để lại điện thoại liên lạc.
Nhiễm Nhiễm gật đầu, lại hỏi:
- Liệu