Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
có thể tìm cách liên lạc với anh ấy không ạ?
Thầy giáo đó không ngờ Nhiễm Nhiễm xem ảnh xong mà vẫn cố chấp như vậy, lòng nhiệt tình lại dâng cao. Thầy thầm nghĩ rồi nói:
- Tôi có thể giúp em tra tư liệu lớp cậu ấy xem có thể liên lạc với bạn học của cậu ấy không. Chưa biết chừng họ lại liên lạc được với cậu ấy.
Thầy giáo đó tìm hồ sơ lớp Vu Văn Kỳ, một bức ảnh tốt nghiệp rơi ra. Nhiễm Nhiễm tiện tay nhặt lên xem thì sững người. Cô quay đầu lại hỏi thầy giáo đang đứng bên:
- Thầy có thể giúp tra xem lớp học có ai tên là Trần Lạc không?
Thầy giáo gật đầu, tra danh sách lớp rồi mỉm cười nói:
- Đúng là có người này. Sao vậy? Em quen cậu ta à?
Nhiễm Nhiễm nhất thời không biết nên trả lời câu hỏi của thầy giáo thế nào? Đầu óc cô bỗng rối bời, dường như rất nhiều chuyện nghĩ không thông trước đây bỗng lóe lên manh mối, nối kết với nhau một cách hỗn độn. Khi cô thật sự bình tĩnh lại thì những manh mối ấy lại biến mất.
Cô rời khỏi trường, vừa ra cổng, cô gọi điện cho Trần Lạc, hỏi anh ta:
- Trong những bạn học đại học của anh, có người nào tên là Vu Văn Kỳ không?
Đầu bên kia im lặng rất lâu, khi cô định bỏ cuộc thì giọng nói bình tĩnh của Trần Lạc vang lên:
- Có. Em quen cậu ta à?
- Vâng. – Nhiễm Nhiễm ngần ngừ giây lát rồi lại hỏi: - Anh có biết cách liên lạc với anh ấy không?
Trần Lạc trầm giọng nói:
- Không. Khi ấy cũng không thân thiết lắm, sau này thì không hề liên lạc.
- Ồ! Vậy à! – Cô có vẻ thất vọng nhưng giọng vẫn khô khốc, chẳng hề có chút sắc thái tình cảm nào.
Trần Lạc không nói gì, im lặng, không hề hỏi tại sao bỗng nhiên Nhiễm Nhiễm lại muốn tìm Vu Văn Kỳ.
Nhiễm Nhiễm cũng im lặng đợi rất lâu, cuối cùng kết thúc bằng một câu “Làm phiền anh rồi”.
Sau khi cúp điện thoại, một mình cô lặng lẽ ngồi bên ngoài trường, ngẩng đầu nhìn quảng trường nhỏ đối diện bên kia đường. Cô chỉ nhớ Tô Mạch học ở Đại học B mà quên mất Trần Lạc cũng tốt nghiệp ở đó. Thậm chí, hồi cô còn học trung học thì anh ta đã là sinh viên Đại học B và còn là bạn học của Vu Văn Kỳ.
Trần Lạc cũng là người Quảng Tây. Ngay từ đầu, cô cảm thấy anh ta rất quen. Anh ta hiểu khá rõ tính cách của cô. Anh ta biết tất cả thói quen ăn uống của cô, thậm chí rõ cả việc cô thích đồ ăn vặt gì... Nhiễm Nhiễm bỗng tự nhủ:
- Dừng lại. – Cô nghĩ không nên tiếp tục truy cứu chuyện này nữa. Nếu cố truy đến cùng thì kết quả rất có thể là khiến hai người sau này gặp nhau càng thêm khó xử.
Thiệu Minh Trạch lái xe đón Nhiễm Nhiễm đến nhà họ Thiệu dùng bữa, thấy sắc mặt cô có vẻ buồn buồn, anh liền hỏi:
- Sao vậy? Không tìm được cách liên lạc với người bạn đó hả?
- Tìm được rồi. – Nhiễm Nhiễm trả lời, thở dài một hơi, giọng mệt mỏi: - Chỉ là trông hơi bị... khó coi một chút.
Thiệu Minh Trạch sững người, sau đó không nhịn được phì cười, đưa tay xoa đầu cô:
- Thất vọng hả?
Nhiễm Nhiễm hơi nghiêng đầu, khẽ oán trách:
- Anh làm rối tóc em rồi.
Tóc cô rất đẹp, mềm mại mượt mà, ngăn ngắn, che kín tai, cảm giác khi chạm vào còn thích hơn cả chạm vào chiếc áo lông thú đắt tiền. Anh luôn không kìm nén được chỉ muốn đưa tay ra xoa đầu cô. Nhiễm Nhiễm hầu như không để ý nhưng thi thoảng cũng thấy phiền, cô vừa tránh tay anh vừa hét toáng lên:
- Thiệu Minh Trạch, anh đừng có xoa đầu em như vậy. Em không phải là thú cưng của anh đâu!
Thiệu Minh Trạch không kìm được suy nghĩ, nếu em thực sự là thú cưng của anh thì tốt biết mấy. Nương tựa vào anh, trung thành với anh, để anh không cần phải lo em sẽ rời xa hay biến mất. Ngay cả bản thân anh cũng không biết rốt cuộc là từ khi nào anh lại có cảm giác lo được lo mất khi đối diện với tình cảm này, sợ cô không đủ yêu anh, thậm chí là không hề yêu anh.
Khi hai người đến nhà họ Thiệu, mọi người đã tề tựu đông đủ. Mấy cô con dâu, cháu dâu đang nói chuyện với bà nội. Nhiễm Nhiễm theo sau Thiệu Minh Trạch bước vào cửa, mẹ anh mỉm cười vẫy cô:
- Nhiễm Nhiễm, mau lại đây. Chúng ta đang nói về con đấy.
Nhiễm Nhiễm mỉm cười, cùng Thiệu Minh Trạch bước đến trước mặt bà nội, vui vẻ chào:
- Bà nội!
Mẹ Thiệu Minh Trạch kéo cô ngồi xuống bên cạnh bà nội rồi quay đầu bảo anh:
- Ông nội và bác cả đang ở thư phòng. Ông nội có dặn là nếu con tới thì vào đó gặp ông.
Thiệu Minh Trạch mỉm cười với Nhiễm Nhiễm rồi đi vào thư phòng.
Bà nội hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Thế nào rồi? Cháu đã đặt váy cưới chưa?
Nhiễm Nhiễm còn chưa kịp trả lời thì mẹ Thiệu Minh Trạch ngồi bên cạnh đã cười nói:
- Nhiễm Nhiễm, chuyện váy cưới thì nên nhờ bà nội. Nhà bàn nội có cô cháu gái là nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng đấy.
Thực ra Nhiễm Nhiễm cũng không quá cầu kỳ chuyện váy cưới, cô vui vẻ nói:
- Vậy thì chuyện này cháu trông cậy cả ở bà nội. Khi nào có thời gian, bà dẫn cháu đi xem và cho ý kiến giúp cháu nhé. Cháu hoa hết cả mắt rồi, chẳng biết nên mặc bộ váy cưới thế nào nữa.
Quả nhiên bà nội nghe vậy liền cao hứng, cười vui vẻ, vỗ mu bàn tay Nhiễm Nhiễm, nói:
- Không thành vấn đề, cứ để đó cho bà nội. Vóc dáng của cháu gần như bà hồi trẻ, không h