Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
yện gì? Tô Mạch là ai?
- Tô Mạch là nữ thần mà Lâm Hướng An vẫn luôn bảo vệ. – Nhiễm Nhiễm không kìm được cười khẩy: - Thiệu Minh Trạch là nam nhân vật chính yêu yêu hận hận với Tô Mạch. Lâm Hướng An là nam nhân vật phụ đứng bên lặng lẽ bảo vệ Tô Mạch. Còn tớ chính là nữ nhân vật phụ làm vật hy sinh trong vở kịch đó. Mục Thanh, cậu nói xem tại sao thế giới này lại nhỏ bé như vậy? Sao lại gặp nhau trùng hợp như vậy? Nhưng Mục Thanh à, tớ đã làm sai điều gì? Họ dựa vào cái gì mà kéo tớ đóng vai nữ nhân vật phụ này chứ?
Dòng lệ không ngừng trào ra nơi khóe mắt, Nhiễm Nhiễm lau thế nào cũng không hết, thế là cô chẳng buồn lau nữa, để mặc nó cứ thế trào ra.
- Tớ thật vô dụng. Tớ nghĩ đến chuyện trả thù họ nhưng lại không biết trả thù như thế nào. Tớ có thể trả thù họ như thế nào đây. Ngoài làm cho mình mất mặt hơn thì tớ còn có thể làm gì đây?
Không biết Mục Thanh đã chạy đến chỗ nào, tín hiệu rõ hơn nhiều. Cô ấy lặng lẽ nghe, dùng giọng kiên định và rõ ràng nói với Nhiễm Nhiễm:
- Nhiễm Nhiễm, nếu đây là một vở kịch, vậy thì trước tiên cậu phải thoát ra khỏi nó. Hãy bình tĩnh, sau đó nghĩ xem họ có đáng để cậu nhọc công trả thù không?
Nhiễm Nhiễm nắm chặt điện thoại, mãi sau mới nói:
- Ừ.
Chuyện tình yêu của nhị thiếu gia nhà họ Thiệu giống như phù dung sớm nở tối tàn, vừa được đăng lên mạng thì ngay lập tức tạo thành làn sóng lớn, nhưng cũng chỉ trong một ngày thì tất cả đều không còn dấu vết. Có người còn chưa kịp hiểu chuyện là thế nào, có người thì đã cười mỉa mai: - Hứ! Nhà họ Thiệu thật có quyền, có thế.
Tuy nhà họ Thiệu đã trấn áp mọi thông tin trên các trang web nhưng dư âm của câu chuyện thì không thể tiêu tan hết. Đêm hôm đó, ông nội đã gọi Thiệu Minh Trạch về, đóng cửa, mắng anh một trận. Đến cả chiếc ấm cổ mà ông yêu thích nhất cũng bị đập vỡ. Thiệu Vân Bình, bác cả của Thiệu Minh Trạch hay tin vội đến khuyên nhủ nhưng chưa nói được đôi câu đã bị ông nội đuổi ra ngoài, bộ dạng có vẻ rất tội nghiệp.
Thím ba không che giấu được ánh mắt mang ý cười trên nỗi đau khổ của người khác nhưng miệng vẫn nói rằng tiếc cho cuộc hôn nhân của Thiệu Minh Trạch và cô nương nhà họ Hạ, nói rằng nhà họ Hạ cũng có máu mặt, tin xấu này lan ra, e là nhà họ Hạ sẽ không chịu để yên.
Cơn thịnh nộ của ông nội khiến mẹ Thiệu Minh Trạch sợ hết hồn, giờ nghe thím ba nói vậy lại càng thêm rối loạn, thế mà con trai thì chẳng chịu nói gì với bà. Mất cả đêm suy nghĩ, hôm sau bà chỉ còn cách đích thân đến thăm bà Hàn.
Tuy bà Hàn không thấy những bức ảnh trên mạng nhưng qua lời bạn bè kể, thấy mẹ Thiệu Minh Trạch đến nói chuyện này thì tất nhiên là bà chẳng vui vẻ gì, tức giận nói:
- Làm gì có chuyện tát vào mặt người ta như thế? Dù Nhiễm Nhiễm có tốt như thế nào đi nữa thì cũng không thể để người khác bắt nạt như vậy được.
Mẹ Thiệu Minh Trạch cố nở nụ cười nói vài câu xin lỗi, cũng mắng con trai mình, nhưng trong lúc nói lại bất giác giải thích thay anh vài câu nên mọi sai lầm đều đổ vào Tô Mạch, người đàn bà xấu xa.
Bà Hàn mặt lạnh tanh:
- Bà không cần phải nói gì cả, tình hình thế nào còn phải đợi Minh Trạch tự giải thích. Chúng tôi không để ý chuyện trước đây cậu ấy có bạn gái, nhưng tuyệt đối không thể để hai đứa chia tay mà chưa rõ đầu cua tai nheo thế nào. Nếu cậu ấy không cắt đứt được với người con gái đó thì cứ nói thẳng, Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi không đến mức không lấy nổi chồng, không có cậu ấy không được.
Mẹ Thiệu Minh Trạch bị bà Hàn nói thế thì vừa ngại vừa hổ thẹn, vội nói:
- Chị Hàn, chị đừng nói như vậy. Chẳng phải ngay từ đầu đã nói Minh Trạch thật lòng thích Nhiễm Nhiễm hay sao? Tôi cũng mong Nhiễm Nhiễm thành con dâu mình lâu rồi. Bọn chúng tính còn trẻ con chẳng nói làm gì, chúng ta làm bố mẹ thì không thể như vậy được. Chuyện này dù nói thế nào cũng đều là lỗi của Minh Trạch. Về tôi sẽ bảo nó đến xin lỗi Nhiễm Nhiễm. Chị cũng khuyên Nhiễm Nhiễm một chút. Mối nhân duyên của hai đứa tốt như vậy, không thể vì thế mà tan vỡ được.
Bà Hàn thật sự cũng không mong Nhiễm Nhiễm và Thiệu Minh Trạch chia tay, chỉ là muốn trút hết nỗi giận dữ trong lòng nên mới tỏ thái độ này với Thiệu gia. Thấy mẹ Thiệu Minh Trạch nhún nhường như vậy, mặt bà dần hiền hòa trở lại, nói:
- Không giấu gì bà. Tôi cũng rất quý Minh Trạch, tất nhiên là cũng muốn gả con gái cho cậu ấy. Nhưng bà cũng biết bố Nhiễm Nhiễm tính rất nóng nảy, hôm qua vừa nghe chuyện này đã gắt lên rồi, nói là thà không hợp tác chứ quyết không để con gái phải chịu ấm ức.
Mẹ Thiệu Minh Trạch lại nhận lỗi vài câu. Hai người nói chuyện một lát rồi bà Hàn mới tiễn mẹ Thiệu Minh Trạch về. Đợi bà ấy đi rồi, bà Hàn lại gọi điện cho Nhiễm Nhiễm, không ngờ cô vẫn tắt máy. Mặt bà Hàn tối sầm lại, tuy bà không lo Nhiễm Nhiễm sống dở chết dở vì Thiệu Minh Trạch nhưng bà sợ cô kích động lại làm điều gì đó ngốc nghếch không thể cứu vãn được. Bà trơ mắt nhìn điện thoại, rồi dứt khoát đi tìm cô.
Nhiễm Nhiễm đang ở nhà. Vừa mở cửa ra thấy bà Hàn đứng ngoài, cô cũng chẳng để lộ ra vẻ ngạc nhiên, còn khách sáo hỏi bà có uống