Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
mới có thể nhìn rõ thế cục, mới có thể mưu cầu lợi ích cho bản thân.
Nhiễm Nhiễm đang miên man nghĩ ngợi như vậy thì chuông cửa bỗng reo. Cô nhất thời không nhúc nhích, trong lòng chỉ có một suy nghĩ là lúc này còn có ai đến tìm cô nữa chứ? Thiệu Minh Trạch đã bị cô đuổi đi, bà Hàn đã về, hôm qua ông Hạ Hồng Viễn đã tỏ thái độ rõ ràng nên sẽ không đích thân đến đây đâu.
Chuông cửa vẫn không ngừng reo, Nhiễm Nhiễm chẳng còn cách nào khác đành phải bò dậy đi đến sau cửa. Ngoài cửa là một người đàn ông trẻ mặc áo gió trắng hơi cúi đầu, một tay đang ấn vào chuông cửa. Như có linh cảm, anh ta ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt anh ta như xuyên qua cánh cửa, nhìn thấy khuôn mặt Nhiễm Nhiễm. Anh ta nói:
- Nhiễm Nhiễm, anh biết em ở trong đó.
Là Trần Lạc.
Nhiễm Nhiễm không ngờ anh ta lại tìm đến. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy anh ta đến cũng có lý. Cô ngần ngừ giây lát rồi mở cửa ra nhưng chẳng có ý mời Trần Lạc vào nhà, chỉ ngăn anh ta ở ngoài cửa:
- Sao anh lại đến đây? Còn chưa về công ty chi nhánh sao?
Trần Lạc đút hai tay vào túi áo khoác, đứng im lặng nhìn cô hồi lâu rồi mới hỏi:
- Em vẫn khỏe chứ?
Nhiễm Nhiễm bỗng cảm thấy có chút xót xa trong lòng. Bao nhiêu người như vậy, nhưng anh ta là người đầu tiên không hỏi nguyên do tại sao, chỉ hỏi cô bây giờ có khỏe không. Cô gượng cười, không hề trả lời câu hỏi ấy, mà hỏi lại:
- Anh ăn cơm chưa? Bây giờ tôi rất đói. Anh cùng tôi ra ngoài ăn chút gì nhé.
Trần Lạc hơi bất ngờ nhưng cũng không nói gì nhiều, chỉ nhìn lướt cô một lượt từ trên xuống dưới rồi nói:
- Vậy em vào nhà mặc thêm áo đi, ngoài trời lạnh đấy.
Nhiễm Nhiễm mặc chiếc áo khoác dày vào rồi theo Trần Lạc ra ngoài. Vừa ra khỏi tòa nhà, không khí lạnh lập tức phả vào mặt, cô chỉ biết co mình trong áo khoác:
- Ôi! Lạnh thật đấy!
Trần Lạc liếc nhìn, dẫn cô đến chỗ đỗ xe rồi hỏi:
- Muốn ăn gì?
Cô ngẫm nghĩ rồi nói:
- Ăn chút đồ nóng ở quán đầu khu chung cư cũng được. Anh đừng lấy xe vội.
Trần Lạc đã mở cửa xe, nghe vậy lại đóng vào, quay người vui vẻ đáp:
- Được.
Vết thương tình ngày xưa
- Yêu và hận đều là thứ tình cảm quá mãnh liệt, đều sẽ khắc sâu một cái tên trong trái tim mình, chỉ khác biệt là khắc ở nơi nào trong trái tim thôi. Thế nên không yêu không phải là hận, mà là không bận tâm, là cho dù rõ ràng anh ta xuất hiện trước mắt em nhưng em không thèm bận tâm tới.
*
Mùa đông ngày ngắn đêm dài, mới hơn năm giờ chiều mà trời đã nhá nhem tối, đèn các nơi lần lượt được thắp lên nhưng ánh sáng đó vẫn không thắng nổi đêm đen. Dường như dù có chiếu sáng thế nào thì cũng không thể đấu lại với bóng tối. Hai người chậm rãi men theo con đường trong khu chung cư. Thi thoảng có chiếc xe chạy ngang qua, Trần Lạc liếc nhìn, đủng đỉnh nói:
- Lúc này lái xe là mệt nhất. Người quê anh thường nói lúc này chính là lúc “mắt châu chấu”.
- Trần Lạc, tôi thừa nhận bây giờ chính là lúc tôi yếu đuối nhất trong chuyện tình cảm, rất có thể một câu vô tâm của anh cũng khiến tôi phải nghĩ ngợi rất nhiều. Nhưng, điều này không có nghĩa là tôi muốn tiếp nhận một tình cảm ấm áp khác. Tôi ghét sự ấm áp, ghét tất cả những tình cảm lén lén lút lút, che che đậy đậy giữa nam và nữ. Vẫn câu nói đó, nếu anh thật sự có quyết tâm sống cùng tôi, vậy thì xin hãy kiên nhẫn đợi tôi một thời gian. Đợi tôi giải quyết xong chuyện tình cảm trước đây, cũng có thể chúng ta sẽ thử bắt đầu. Nhưng nếu anh biết rõ là không có kết quả gì, chỉ là chơi bời thì rất xin lỗi. Tôi không thể cùng anh được.
Trần Lạc im lặng rất lâu, mãi sau mới khẽ thở dài:
- Nhiễm Nhiễm, em đừng lý trí như vậy có được không? Không thể dùng tình cảm để mang em đi được sao?
Nhiễm Nhiễm lắc đầu một cách nặng nhọc:
- Không thể.
Khuôn mặt Trần Lạc hiện rõ nụ cười bất lực, anh ta nói:
- Vậy chúng ta đừng bàn luận vấn đề này vội. Cứ đi ăn cơm trước đã. Không phải em đói rồi sao?
Nhiễm Nhiễm xoay người tiếp tục đi về phía trước, khẽ nói:
- Thực ra, trong lòng anh rất rõ, dù chúng ta có bắt đầu thì cũng sẽ không có kết quả gì. Anh đã phải vất vả khổ sở mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay, anh hiểu ông Hạ Hồng Viễn quá rõ, làm thế nào mới có thể lấy được con gái của ông ta chứ? Nếu lấy tôi, sẽ chẳng ích gì cho sự nghiệp của anh, chỉ làm anh mất đi sự tín nhiệm của ông Hạ Hồng Viễn mà thôi, hơn nữa ông ấy sẽ chối bỏ tất cả những nỗ lực của anh trước mặt mọi người. Còn tôi, có được ngày hôm nay cũng đã phải trả giá rất nhiều. Sao tôi có thể cam lòng buông xuôi như vậy được?
Trần Lạc im lặng nghe, chỉ cảm thấy trong lòng vừa chua xót vừa cay đắng, nhất thời không nói nổi đó là cảm giác gì. Anh ta muốn lớn tiếng phản bác cô. Anh ta muốn nói: “Nhiễm Nhiễm, em sai rồi, anh vốn không quan tâm đến sự nghiệp, không quan tâm đến sự tín nhiệm của ông Hạ Hồng Viễn, càng không để tâm đến ánh mắt của người đời”. Nhưng Trần Lạc không tài nào mở miệng. Trần Lạc phải nói với cô thế nào đây? Nói rằng điều anh ta quan tâm không phả