Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
trà không. Tuy Nhiễm Nhiễm bình tĩnh như thế, nhưng bà Hàn vừa liếc nhìn đã thấy mắt cô sưng đỏ thì cơn giận trong lòng bà bỗng chốc càng bốc cao, không kìm được lạnh lùng giáo huấn:
- Nhìn bộ dạng con kìa. Chuyện này có gì mà phải khóc chứ?
Nhiễm Nhiễm không nói gì, chỉ cúi đầu, im lặng ngồi xuống.
Bà Hàn lại hỏi:
- Sao lại tắt điện thoại?
- Điện thoại nhiều quá phiền chết đi được nên con tắt máy.
Bà Hàn không hài lòng cau mày:
- Sao con không đi làm? Con càng trốn tránh như vậy thì sẽ càng chỉ nghe được những tin đồn nhảm thôi. Chuyện này có gì ghê gớm chứ? Có đáng để con như vậy không?
Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt bà Hàn, bình thản nói:
- Đó không phải là tin đồn nhảm.
Bà Hàn sững người, lập tức nghiêm giọng nói:
- Chỉ cần nhà họ Thiệu nói là tin đồn nhảm thì nó chính là tin đồn nhảm.
Nhiễm Nhiễm lặng im nhìn mẹ hồi lâu, khóe môi cô khẽ cong lên, nói:
- Mẹ không cần phải vội. Dù đó có phải là lời đồn không thì mẹ và ông Hạ Hồng Viễn cũng không cần phải cuống cuồng lên như thế. Con và Thiệu Minh Trạch đã thống nhất, chúng con sẽ không chia tay. Thế nên chuyện hợp tác giữa Thiệu Thị và Hồng Viễn sẽ không bị ảnh hưởng gì. Tài sản của ông Hạ Hồng Viễn cũng không thể thiếu phần của con được.
Bà Hàn lập tức nghẹn họng, trong lòng có bao điều muốn nói mà chẳng thể thốt nổi nên lời. Bà chỉ nói:
- Con có thể hiểu như thế là tốt. Mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi.
Nhiễm Nhiễm nhìn bà giây lát rồi từ tốn hỏi:
- Mẹ, con muốn hỏi mẹ một chuyện. Tại sao hồi đó mẹ lại đồng ý ly hôn với bố? Hồi đó, nhà ngoại vẫn còn rất nhiều mối quan hệ, chỉ cần mẹ níu giữ, bố con có muốn cũng không thể ly hôn được. Như vậy thì bà Bành Tinh cũng chẳng thể lấy nổi ông ấy, cho dù bà ta có sinh con trai thì đó cũng chỉ là con riêng. Mẹ là người thông minh như vậy, tại sao hồi đó mẹ lại đồng ý ly hôn chứ? Lại còn chẳng cần gì cả, để toàn bộ gia sản lại cho ông ấy.
Sắc mặt bà Hàn có phần khó coi. Bà hiểu Nhiễm Nhiễm muốn nói gì, cũng nghe ra ý mỉa mai trong đó, nhưng bà không thể trả lời câu hỏi của cô. Bà hít thật sâu, bình tĩnh đáp:
- Ông Hạ Hồng Viễn có tình nhân từ lâu rồi. Thậm chí, không chỉ một người. Khi Bành Tinh ôm cái bụng to đến nhà, lòng mẹ đã sớm nguội lạnh. Hồi đó mẹ nghĩ ông Trời có mắt, người sai trái thì sớm muộn gì cũng sẽ bị trừng phạt, bị báo ứng. Thế nên trong cơn tức giận, mẹ đã ly hôn với ông Hạ Hồng Viễn mà không màng tới bất cứ thứ gì. Nhưng sau này mẹ mới hiểu, ông Trời đã không mở mắt, kẻ làm chuyện xấu cũng chẳng bị báo ứng, họ vẫn sống rất thoải mái. Thế nên đừng mong ông Trời sẽ giúp con điều gì, muốn cái gì thì tự mình phải tranh giành, cướp lấy. Nếu không, dù con có nhường cho người khác thì họ cũng sẽ không mang ơn con đâu, họ còn cảm thấy con thật là ngốc, cảm thấy con như thế là đáng đời.
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ rồi lại hỏi:
- Thế nên mẹ mới muốn con về Hồng Viễn, thay mẹ đòi lại những tài sản thuộc về mẹ, đúng không?
- Đúng vậy. – Bà Hàn lạnh lùng trả lời: - Ông Hạ Hồng Viễn phải dựa vào quan hệ của Hàn gia mới có được như ngày hôm nay. Nhưng năm đó, vì tức giận mà mẹ đã không đòi ông ta một xu nào. Mẹ ngốc như vậy, hồi ấy không biết ông ta đã cười giễu mẹ thế nào, mẹ luôn khăng khăng nghĩ rằng mình làm như thế là có chí khí. Mẹ phải mất mười mấy năm trời mới hiểu được điều này. Mẹ không thể để con phạm tiếp những sai lầm mà mẹ đã phạm phải.
Nhiễm Nhiễm nhướng mày gật đầu, khẽ nói:
- Vâng. Con hiểu rồi.
Bà Hàn có phần bất ngờ. Bà không ngờ con gái lại có phản ứng như vậy. Bà hoài nghi nhìn Nhiễm Nhiễm rất lâu nhưng thực sự là không nhận ra điều gì trên khuôn mặt cô, chỉ có thể hỏi:
- Con định xử lý chuyện này thế nào?
- Con đã nghĩ kỹ rồi. – Nhiễm Nhiễm cúi nhìn cốc nước nóng trên tay, nửa đùa nửa thật nói: - Thiệu Minh Trạch đã giải thích với con, có người cố ý sắp đặt để chụp những bức ảnh đó. Giữa anh ấy và Tô Mạch không có chuyện gì cả. Nhưng không thể dễ dàng bỏ qua như vậy. Nếu đã bị người ta chụp ảnh thì chứng tỏ giữa anh ấy và Tô Mạch ít nhiều cũng có vấn đề. Mẹ và bố cứ bên đánh bên xoa đi. Còn con, con sẽ tránh xa Thiệu Minh Trạch một chút nhưng cũng không cắt đứt quan hệ với anh ấy. Để anh ấy chịu khổ một chút thì sau này mới biết trân trọng những thứ mình có.
Nhiễm Nhiễm suy nghĩ lý trí, phân tích rõ ràng, những lời nói ấy chứng tỏ cô đã nghĩ sâu tính kỹ. Cuối cùng bà Hàn đã có thể yên tâm, dặn dò cô vài câu rồi đứng lên đi về.
Nhiễm Nhiễm tiễn bà Hàn. Sau khi quay lại ghế, cô ôm cốc nước nóng ngồi thất thần. Cô sớm đoán được thái độ của bà Hàn nên hôm nay cũng không cảm thấy bất ngờ hay đau lòng. Sự việc đã xảy ra được mấy ngày nên những cảm xúc bực tức, thất vọng, buồn đau cũng đã dần rời xa cô, cuối cùng cô đã đủ bình tĩnh.
Cốc nước nóng trong tay mất đi hơi ấm, nước trong cốc cũng hơi nguội nhưng cô vẫn uống từng ngụm nhỏ cho tới khi hết rồi lại tiếp tục ngây người trên ghế sofa. Nghĩ đi nghĩ lại thì Mục Thanh nói rất đúng, dù thế nào thì vẫn phải để mình thoát ra ngoài cuộc, chỉ như vậy