Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

ía đoạn đường đối diện.
Nhiễm Nhiễm nhìn theo hướng đó thì thấy bà Bành Tinh mặc chiếc áo khoác lông thú. Rõ ràng bà ta vừa từ ngôi nhà nhỏ bước ra. Một người đàn ông đi theo dừng lại bên chiếc BMW màu bạc đỗ cách đó không xa.
Nhiễm Nhiễm sững người, Thiệu Minh Trạch đã kéo cô nấp sau thân cây.
Bà Bành Tinh dùng chìa khóa điều khiển từ xa mở khóa xe, khi kéo cửa xe thì bà ta bị người đàn ông phía sau kéo lại. Bà Bành Tinh sững người một chút nhưng lập tức quay lại ôm người đàn ông đó. Cơ thể hai người áp sát vào nhau.
Nhiễm Nhiễm vô thức đưa tay rút di động trong túi ra, còn chưa kịp chụp ảnh thì đã bị Thiệu Minh Trạch kéo lại. Anh khẽ nói:
- Đừng lắm chuyện.
Nhiễm Nhiễm gạt tay anh ra. Trong tay cô có ảnh, cũng có thể sẽ khiến bà Bành Tinh sau này bớt gây rắc rối cho cô.
Thiệu Minh Trạch không ngăn nổi cô, chỉ có thể khẽ nhắc nhở:
- Cẩn thận kẻo bị họ phát hiện.
Nhiễm Nhiễm chụp liên tiếp mấy tấm ảnh, khẽ nói:
- Họ say đắm như vậy nên sẽ không phát hiện ra đâu.
Bà Bành Tinh và người đàn ông đó lại quấn lấy nhau bên xe một lúc rồi mới bịn rịn lên xe rời đi.
Thiệu Minh Trạch và Nhiễm Nhiễm đứng sau thân cây một lúc, đợi người đàn ông đó quay vào nhà thì mới ra khỏi chỗ nấp. Nhiễm Nhiễm cúi đầu xem mấy bức ảnh trên di động, vô cùng hài lòng nói:
- Không tồi. Nếu bà ấy còn dám chọc giận em thì em sẽ đặt những bức ảnh này lên bàn của ông Hạ Hồng Viễn.
Thiệu Minh Trạch không nhịn được phì cười, theo thói quen đưa tay lên xoa đầu cô. Nhiễm Nhiễm bỗng nghiêng đầu sang một bên khiến tay Thiệu Minh Trạch chơi vơi trong không trung. Anh hơi sững người, từ từ rụt tay lại. Anh nói rất nhiều, giải thích rất nhiều, nhưng cô vẫn như vậy. Thiệu Minh Trạch bỗng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, trong phút chốc chẳng muốn nói gì nữa.
Cứ như vậy đi! Anh nghĩ. Anh đã làm hết những gì anh có thể rồi. Anh không còn sức đâu mà làm những việc khác nữa.
- Đi thôi. – Thiệu Minh Trạch khẽ nói, một mình bước lên phía trước.
Anh lái xe đưa Nhiễm Nhiễm về. Trên đường đi, anh không nói gì. Chỉ khi Nhiễm Nhiễm sắp xuống xe, anh mới lên tiếng gọi cô, nói:
- Em đừng cố chấp nữa. Cho chúng ta một cơ hội, được không?
Cô quay người lặng lẽ nhìn anh, mãi sau mới gật đầu đáp:
- Được. Em sẽ suy nghĩ.
Cô xuống xe, anh nhìn theo bóng dáng cô mất hút trong tòa nhà, sau đó lại một mình ngồi trong xe lặng lẽ hút một điếu thuốc rồi mới lái xe đi.
Thực ra Nhiễm Nhiễm đứng ngay sau rèm cửa sổ, áo khoác mặc trên người cô cũng không thèm cởi. Cô đứng rất lâu nhìn xe Thiệu Minh Trạch đỗ dưới lầu, thấy anh mở cửa sổ xe hút thuốc, cuối cùng anh ngẩng lên nhìn cửa sổ căn hộ của cô rồi mới lái xe đi.
Đêm nay, cô lại mất ngủ.
Cô nhớ từ lần gặp lại Lâm Hướng An, những gì đã qua trong ký ức cứ lần lượt hiện về, đến cả rất nhiều chuyện cô đã cố gắng hết sức để quên đi cũng từ xó xỉnh nào đó mà quay trở lại, rõ ràng chi tiết. Những ngọt ngào và cay đắng, những niềm vui và đau khổ khi ấy, những thứ mà cô vốn tưởng sẽ ghi nhớ cả đời thì không biết từ lúc nào đã mất đi màu sắc và vẻ sinh động của nó.
Rất nhiều chuyện đã trở nên mơ hồ, những thứ lưu lại chỉ là ký ức nhạt nhòa, là cảm giác đau lòng vô hạn. Nhưng cảm giác ấy lại được cô ghi nhớ sâu đậm, rồi dần dần trở thành ác mộng.
Cô thật sự yêu Lâm Hướng An sao? Cô không thể buông xuôi như thế, rốt cuộc tuổi thanh xuân ngây ngô của Lâm Hướng An hay của cô đã một đi không trở lại? Rốt cuộc là cô không thể buông xuôi điều gì?
Tới nửa đêm, cô lấy di động ra ngồi trên giường gọi điện cho Thiệu Minh Trạch, nói với anh:
- Em sai rồi. Người em không thể buông xuôi không phải là Lâm Hướng An, mà là Hạ Nhiễm Nhiễm đã từng dám yêu dám hận.
Đúng vậy. Cô đã sớm hiểu rõ, người cô không thể buông xuôi không phải là Lâm Hướng An, mà là sự dũng cảm và chân thành khi ấy của chính bản thân mình, và đó là Hạ Nhiễm Nhiễm thẳng thắn ngông cuồng, dám yêu dám hận.
Đó là cô gái có thể vì người con trai mình thích mà từ một học sinh cấp ba học hành chẳng ra gì thi đỗ vào trường Đại học A. Đó là cô gái dám đoạn tuyệt với mẹ, dựa vào tiền học bổng và tiền làm thêm để sống qua những năm đại học. Đó là người kiên trì theo đuổi người mình thích mà chẳng hề quan tâm đến ánh mắt của những người xung quanh.
Không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm qua loa cho xong chuyện, không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm trôi dạt buông xuôi, không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm sống như cái xác không hồn. Mà là Hạ Nhiễm Nhiễm có sức sống vô hạn, có tâm hồn sâu sắc, dũng cảm đến cùng.
Nhưng Hạ Nhiễm Nhiễm đó đã bị họ dủy diệt hoàn toàn.
Không ai biết cô đã từng có thai, không ai biết cô đã từng một mình chạy đến phòng khám tư để phá thai, không ai biết nỗi đau khổ và sự hoang mang bất lực của cô lúc đó, đến cả Mục Thanh cũng không biết.
Cô từng gọi điện cho Lâm Hướng An nhưng không đợi cô nói, anh đã vội vàng cúp máy. Cô từng gửi email cho Tô Mạch, cầu xin cô ta trả Lâm Hướng An lại cho mình, nhưng Tô Mạch nói chuyện này không liên quan gì đến cô ấy, xin đừng quấy rầy cuộc sống của cô ấy nữa.
Tại