Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.

sao cô không thể hận đôi nam nữ đó? Sao cô có thể không hận họ chứ?
Còn Thiệu Minh Trạch, anh có biết Hạ Nhiễm Nhiễm của ngày xưa ấy đã chết từ lâu rồi không?
Nhiễm Nhiễm nằm vật ra giường, bịt miệng khóc đau khổ. Hạ Nhiễm Nhiễm lúc đó đã chết, nhưng Hạ Nhiễm Nhiễm bây giờ phải tiếp tục sống, còn phải sống thật tốt nữa. Nhưng thế giới này, hiện thực thế này, phải đi tới đâu để tìm được một người tâm đầu ý hợp, lại có thể không bao giờ rời bỏ bạn chứ? Mọi người đều bị danh lợi làm mờ mắt cả thôi. Nếu đã như vậy, tại sao còn ôm ảo tưởng không thực tế chứ? Tại sao còn muốn dễ dàng vứt bỏ như vậy chứ?
Không, cô không thể vứt bỏ. Thiệu Minh Trạch có tiền, có gia thế, có năng lực, không có tật xấu, thậm chí còn có chút tình cảm với cô, còn có đối tượng kết hôn nào tốt hơn anh chứ? Có lẽ sau này sẽ có người yêu cô hơn anh, nhưng liệu gia thế của người đó có tốt như anh không? Còn những người có gia thế tốt hơn, liệu có yêu cô hơn anh không?
Chẳng phải chỉ là trước đây anh từng có bạn gái thôi sao? Quá khứ của cô cũng chẳng phải là một tờ giấy trắng. Chẳng phải bạn gái cũ của anh là Tô Mạch sao? Còn bạn trai cũ của cô lại là Lâm Hướng An. Ai kém ai chứ? Chẳng phải anh đã từng giấu cô sao? Lẽ nào cô lại không giấu giếm anh điều gì?
Hiện thực, đây chính là hiện thực. Tất cả đều đã không còn là những cô cậu sinh viên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết thì làm gì còn tình yêu trong trắng nữa? Liệu có ai không thăm dò, đắn đo, cân nhắc mọi bề? Dựa vào cái gì mà cô có thể làm được còn anh thì không?
Cô càng nghĩ càng thông suốt, đầu óc cũng càng lúc càng bình tĩnh, nhưng tận đáy lòng lại thấy giá lạnh khôn cùng, sự giá lạnh tràn đầy lồng ngực cô.
Điện thoại vẫn chưa tắt, đầu dây bên kia anh im lặng không nói, chỉ có tiếng khóc mà cô cố gắng kìm nén vẫn thổn thức trong điện thoại. Rất lâu sau, cô nghe thấy giọng nói thấp trầm của anh trong điện thoại:
- Nhiễm Nhiễm, em mở cửa ra đi, anh đang ở bên ngoài.
Cô sững người giây lát rồi lồm cồm bò dậy bước xuống giường, ra mở cửa cho anh.
Thiệu Minh Trạch đứng ngoài cửa, người còn mang đầy khí lạnh, anh bước đến ôm lấy cô, cúi đầu hôn cô thật sâu. Hình như anh vừa hút thuốc, mùi thuốc ở miệng anh phả ra chẳng dễ chịu chút nào. Nhưng Nhiễm Nhiễm hoàn toàn không bận tâm, cô kiễng chân ôm lấy cổ anh. Anh hôn cô một cách thô lỗ, hậm hực nói:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, em là nha đầu xấu xa. Bây giờ em cũng không yêu anh, em chỉ cần anh thôi, đúng không? Hả?
Tình cảm của cô có thể mạnh mẽ như thế, nhưng con người lại ích kỷ lạnh lùng đến vậy. Cô gọi điện cho anh, ôm anh và hôn anh, nhưng không phải vì yêu anh, chỉ vì bây giờ cô yếu đuối, cô cần có người ở bên cạnh.
Nhưng dù có hiểu rõ điều ấy, anh vẫn không nỡ bỏ rơi cô.
Anh bỗng nhớ đến lời nói của Tô Mạch: Thiệu Minh Trạch, tạo hóa vì sao lại bất công như vậy? Tại sao đàn ông có thể dễ dàng quên đi một cuộc tình, quay sang bắt đầu một cuộc tình mới, còn phụ nữ lại phải chìm sâu, đơn độc trong một cuộc tình? Tại sao? Tại sao rõ ràng phụ nữ là người từ bỏ trước nhưng đàn ông vẫn thoát ra khỏi cuộc tình đó nhanh hơn phụ nữ? Thiệu Minh Trạch, anh đã từng yêu em sâu đậm như thế, tại sao lại dễ dàng yêu người con gái khác như vậy?
Anh không trả lời, yêu hay không yêu, chuyện đơn giản như thế nhưng anh không thể cho Tô Mạch một nguyên do đơn giản. 






Sắp đặt
Ai trong đời chẳng có một lần đánh cược?
Nếu đã đánh cược thì phải chấp nhận thắng thua.
*
Hôm sau, Thiệu Minh Trạch thức dậy sớm hơn nhưng cũng không rời khỏi giường, anh nằm đó im lặng nhìn ngắm Nhiễm Nhiễm. Cô vẫn ngủ rất ngon, vùi đầu vào gối, mái tóc xõa che gần hết khuôn mặt, chỉ để hở ra chóp mũi thon gọn và chiếc cằm nhỏ nhắn. Những sợi tóc đen bóng mềm mại phủ lên làn da trắng ngần.
Thiệu Minh Trạch quay người nhìn cô, ánh mắt cô mơ màng hỏi:
- Chúng ta thế này có coi là giảng hòa không?
- Em nói xem? – Anh khẽ nhướng mày hỏi lại.
Nhiễm Nhiễm cũng không biết nên trả lời thế nào, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng như thể vừa tung một cước nhưng chân lại bị hẫng trong không trung, chẳng đánh trúng người ta mà còn suýt nữa loạng choạng.
- Dằn vặt nhau như vậy, lẽ nào coi như xong?
Thiệu Minh Trạch dở khóc dở cười, tới bên giường, dùng tay nâng mặt cô, cúi người xuống hôn cô một cái:
- Nha đầu đáng ghét!
Cô còn chưa rửa mặt nên vội đẩy anh ra nhưng không quên ra điều kiện với anh:
- Giao hẹn rồi đấy. Sau này anh cố gắng ít liên lạc với Tô Mạch đi, có thể không gặp thì đừng gặp. Bất luận là ai, em cũng không muốn anh gần gũi với người con gái khác, chứ không riêng gì Tô Mạch. Hơn nữa, em là phụ nữ nên em có thể hiểu rõ tâm tư của Tô Mạch. Nếu nói cô ấy không có chút tình cảm nào với anh thì quỷ cũng chẳng thể tin nổi.
- Ồ? Thế sao? – Anh đứng thẳng người, nói trêu đùa: - Được rồi. Anh sẽ bớt tiếp xúc với Tô Mạch. Có điều, Hạ tiểu thư, xin hỏi em có thể tránh xa Trợ lý Trần đó một chút không? Anh cũng không thích anh ta đâu.
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ