Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
rồi gật đầu nghiêm túc:
- Không thành vấn đề. Chỉ cần còn ở bên anh, em sẽ cố gắng tránh giao tiếp thân mật với những người đàn ông khác, như vậy được rồi chứ?
Cô vừa dứt lời, chiếc di động đặt đầu giường đổ chuông báo có tin nhắn. Cô cầm điện thoại lên xem, quả nhiên là tin nhắn của Trần Lạc. Nội dung ngắn gọn chỉ có ba chữ: “Không sao chứ?”.
Thiệu Minh Trạch liếc mắt, khẽ “hứ” một tiếng lạnh lùng, giọng điệu có chút ghen tuông, hỏi cô:
- Quan tâm đến em thật đấy! Em trả lời người ta thế nào đây?
Cô ngước lên nhìn anh với ánh mắt vô tội. Nghĩ một lát, cô bấm mấy chữ, trước khi gửi đi còn đưa anh xem rồi hỏi:
- Thế này được không?
Thiệu Minh Trạch thấy cô trả lời: “Cảm ơn, tôi rất ổn!”, thì mới miễn cưỡng gật đầu.
Nhiễm Nhiễm trả lời xong thì lát sau lại nhận được tin nhắn khác của Trần Lạc: “Hôm nay, anh phải về công ty chi nhánh. Có chuyện gì thì gọi điện cho anh. Em hãy suy nghĩ về chuyện ra nước ngoài. Anh có người bạn làm môi giới du học. Có lẽ có thể giúp được em đấy!”
Sắc mặt Thiệu Minh Trạch tối sầm, anh nhếch khóe môi nhìn Nhiễm Nhiễm, hỏi:
- Em muốn ra nước ngoài sao?
Nhiễm Nhiễm cảm thấy chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm, thản nhiên nói:
- Lúc trước từng có ý nghĩ như vậy. Em cảm thấy chuyện của anh và Tô Mạch thật quá phiền phức nên muốn trốn ra nước ngoài để được yên thân.
- Vậy bây giờ thì sao? – Thiệu Minh Trạch hỏi với vẻ mặt không vui.
Cô ngoác miệng cười, nhảy từ trên giường xuống đất, vừa bước vào nhà tắm vừa lớn tiếng trả lời:
- Bây giờ tất nhiên là đổi ý rồi. Đồ ngốc!
Thiệu Minh Trạch chậm rãi lùi lại hai bước, tựa người vào tủ quần áo, lẳng lặng nhìn cái bóng cử động sau lớp kính mờ. Cô đang tắm, miệng đang lẩm nhẩm giai điệu nào đó, người cô cũng nhẹ nhàng đung đưa theo nhạc, nhìn bộ dạng rất vui vẻ! Anh không kìm được nghĩ rằng Hạ Nhiễm Nhiễm của thời hai mươi chắc cũng có dáng điệu như vậy nhỉ?
Khi Nhiễm Nhiễm quấn khăn tắm đi ra, Thiệu Minh Trạch còn tựa người đứng đó như mất hồn. Cô vừa bất ngờ vừa kinh ngạc, bước đến khua tay trước mặt anh, hỏi:
- Mất hồn rồi à?
Anh không đáp, chỉ kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn cô. Cô vội lùi lại, tránh cái hôn của anh, có chút thẹn thùng, nói:
- Thiệu Minh Trạch, sáng nay anh lại sao thế?
Thiệu Minh Trạch chẳng thèm để ý, không chạm được vào môi thì anh hôn lên má, hôn lên cổ cô. Hai người vốn đã dậy muộn, cứ quấn quýt thế này lại càng muộn hơn, chẳng kịp ăn sáng mà vội vội vàng vàng đi làm.
Nhiễm Nhiễm không bảo Thiệu Minh Trạch đưa cô đến công ty mà xuống xe ở bến tàu điện ngầm gần đó. Tới nơi, cô quay lại cười hì hì, nói với anh:
- Đi tàu điện ngầm nhanh hơn ô tô. Thật ngại quá! Hôm nay, em không đi làm muộn cùng anh đâu.
Cô nói xong thì chạy xuống chờ tàu điện ngầm trong khi chân đang đi đôi giày cao gót gần chục centimet, bỏ lại Thiệu Minh Trạch ngồi trong xe lo lắng vội gọi giật phía sau:
- Chạy chậm một chút!
Lời anh còn chưa dứt thì bóng cô đã mất hút xuống dưới đường tàu điện ngầm.
Khi vào khu chờ, Nhiễm Nhiễm nhận được cuộc gọi của Mục Thanh, cô trầm ngâm giây lát rồi mới nói:
- Tớ và Thiệu Minh Trạch đã giảng hòa rồi.
Mục Thanh lập tức nóng nảy, quát lên:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, cậu lôi tớ ra làm trò đùa sao? Để gọi cho cậu cuộc điện thoại này mà tớ phải quay về thị trấn đấy. Thế mà cậu lại nói với tớ, cậu và Thiệu Minh Trạch đã giảng hòa. Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi? Còn yêu đương kiểu trẻ con đó sao? Hôm nay chia tay, ngày mai lại giảng hòa sao?
Nhiễm Nhiễm biết giải thích ra sao, cũng chẳng biết nên giải thích thế nào. Cô bỗng hỏi:
- Thế cậu nói xem phải làm thế nào? Giống như nuốt một con ruồi vào cổ họng, nếu không nôn ra được thì phải cố mà nuốt vào thôi. Nếu không thì có thể làm thế nào? Lẽ nào cứ để nó thỉnh thoảng lại vo ve ở cổ họng sao?
Mục Thanh nhất thời im lặng, mãi sau mới cất tiếng hỏi:
- Tại sao không chia tay? Tại sao không thể nôn ra?
Nhiễm Nhiễm cười tự giễu:
- Vì tớ không cam lòng, vì tớ còn quá nhiều thứ không muốn bỏ.
Tàu điện tuy đông, nhưng đúng là đi nhanh hơn ô tô rất nhiều. Khi Nhiễm Nhiễm đến công ty mới là chín giờ kém hai mươi phút, vẫn chưa thể coi là đi muộn. Từ khi đạp cửa phòng làm việc của ông Hạ Hồng Viễn rồi bỏ đi, cô đã không đi làm mấy ngày rồi. Hôm nay, cô nghĩ thế nào đến công ty cũng bị ông Hạ Hồng Viễn giáo huấn cho mấy câu, nhưng nào ngờ đến lúc hết giờ làm việc, ông vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Nhiễm Nhiễm thầm thấy kỳ lạ, không biết ông có biết cô đã đi làm rồi hay không? Hay là ông bỗng nhiên đổi tính đổi nết. Cô ngẫm nghĩ rồi gọi điện đến văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn, không ngờ thư ký nói hôm nay ông không đến công ty, ngay cả thư ký cũng không biết ông đi đâu, chỉ nói nếu cô Hạ có việc thì có thể trực tiếp gọi cho Tổng giám đốc Hạ hoặc là Trợ lý Lưu.
Là con gái của Hạ Hồng Viễn nên đương nhiên Nhiễm Nhiễm có số điện thoại riêng của ông, nhưng cô không định nghe giáo huấn. Cô không muốn gọi cho ông Hạ Hồng Viễn cuộc điện thoại này. Trợ lý Lưu về thay sau khi Trần Lạc đi,