Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
nên hai chúng ta đều không có gì để chỉ trích đối phương. Anh muốn nói điều này, đúng không?
- Không. Em sai rồi. – Thiệu Minh Trạch nhìn cô, ánh mắt trầm lắng như mặt nước: - Nhiễm Nhiễm, em đi xem mặt rồi mới biết anh. Còn anh, biết em rồi mới đi xem mặt.
Anh đưa tay ra giúp cô vén mấy sợi tóc ra sau tai:
- Nhiễm Nhiễm, anh không muốn lừa dối em. Khi vừa gặp Tô Mạch, đúng là anh đã bị dao động. Anh đã từng dành cho cô ấy tình cảm rất sâu đậm, vậy mà cô ấy lại ra đi như thế, anh không cam lòng. Thậm chí, anh còn có ý nghĩ sẽ theo đuổi lại Tô Mạch, nhưng sau đó anh hiểu ra rằng, anh không thể đem sự không cam lòng trở thành tình yêu, anh không thể khiến tình yêu hiện tại biến thành sự không cam lòng sau này. Thế nên, Nhiễm Nhiễm, dù em không cam lòng với tình yêu trước đây như thế nào thì cũng đừng vì Lâm Hướng An mà bỏ anh, được không? Như vậy không công bằng.
Không khí trong xe dần trầm lắng, điều hòa vẫn chạy hết công suất. Nhiễm Nhiễm bỗng cảm thấy như có vật gì đó nặng trịch đè lên lồng ngực, khiến cô gần như không thở nổi. Cô đẩy mạnh cửa xe, bước ra đón gió lạnh. Ngay lập tức, phía bên kia cũng truyền tới tiếng đóng cửa xe. Cô cố giữ chút lý trí cuối cùng, quay người nói với Thiệu Minh Trạch đang đuổi theo phía sau:
- Tôi muốn đi một mình.
Thiệu Minh Trạch dừng bước, nói:
- Anh sẽ không làm phiền em. Muộn rồi, em đi một mình không an toàn.
Nhiễm Nhiễm đứng đó nhìn anh một lát rồi quay người men theo con đường nhỏ đi về phía trước. Thiệu Minh Trạch chậm rãi đi sau cô hơn chục mét, không quá gần cũng chẳng quá xa.
Lòng Nhiễm Nhiễm rối bời, đến cả việc suy nghĩ đơn giản cũng trở nên vô cùng khó khăn. Cô thử lựa chọn đường đi cho mình nhưng vừa đi đã mất phương hướng. Lời nói của Thiệu Minh Trạch như lưỡi dao sắc nhọn, chỉ cần một nhát cứa vào làn da mà cô tưởng chừng như vô cùng dẻo dai ấy, thì ngay tức khắc có dòng máu tuôn trào xối xả, để lộ ra những thớ thịt rợn người phía dưới.
Cô đã cố gắng quên Lâm Hướng An như thế, quên đi tất cả quá khứ, nhưng họ không nên ép cô quay đầu, ép cô hiểu thấu nỗi đau và oán hận trước đây.
Không sai, Thiệu Minh Trạch nói không sai. Cô hận, cô hận Lâm Hướng An, bởi thế cũng ghét Tô Mạch vô cùng, thậm chí còn ghét cả Thiệu Minh Trạch đã từng yêu Tô Mạch… Cô dừng bước, quay lại nhìn anh:
- Tôi thừa nhận, tôi đã đẩy nỗi căm hận sang anh, nhưng tôi không yêu Lâm Hướng An. Tôi chỉ hận anh ta, mong muốn tất cả những người, những vật liên quan đến anh ta chưa bao giờ tồn tại.
Bao gồm cả Tô Mạch, bao gồm cả anh!
Thiệu Minh Trạch chậm rãi lắc đầu:
- Yêu và hận đều là thứ tình cảm quá mãnh liệt, đều sẽ khắc sâu một cái tên trong trái tim mình, chỉ khác biệt là khắc ở nơi nào trong trái tim thôi. Thế nên không yêu không phải là hận, mà là không bận tâm, là cho dù rõ ràng anh ta xuất hiện trước mắt em nhưng em không thèm bận tâm tới.
Nhiễm Nhiễm đứng đó hơi ngẩng đầu nhìn anh. Anh cũng im lặng nhìn cô, gương mặt lạnh lùng dưới ánh đèn đường có chút xa xăm mơ hồ, mắt dường như càng trở nên sâu hơn khiến người ta không tài nào nhìn thấu.
Cô bỗng hỏi anh:
- Anh yêu tôi sao?
Anh hơi nhếch môi, không chịu trả lời.
Cô lại hỏi:
- Bắt đầu từ khi nào?
Bắt đầu từ khi nào ư? Bản thân anh cũng không thể nói rõ được thì biết trả lời cô thế nào đây? Anh ngẫm nghĩ rồi lựa chọn cách trả lời né tránh:
- Nhiễm Nhiễm, về thôi. Trời lạnh quá!
Nhiễm Nhiễm không phản đối. Hai người sánh vai men theo con đường chậm rãi quay trở lại. Một lát sau, cô bỗng hỏi:
- Anh yêu tôi vì điều gì?
Cô vẫn chưa thôi, Thiệu Minh Trạch đành trả lời:
- Anh cũng không biết. Có lẽ là vì em đã từng dám yêu dám hận. Anh mong có một ngày em sẽ dành tình yêu mãnh liệt ấy cho anh.
Nhiễm Nhiễm suy nghĩ, lại khẽ hỏi:
- Vậy anh yêu tôi chừng nào? Có nhiều hơn tình yêu dành cho Tô Mạch trước đây không?
Thiệu Minh Trạch dừng bước, im lặng hồi lâu, tự cười chính mình rồi nói:
- Anh cũng không biết, nhưng e là không thể. Tuy rõ ràng biết em không muốn nghe đáp án này, nhưng anh không thể nói dối. Sự điên cuồng của thời tuổi trẻ, một khi đã qua rồi thì không thể quay lại được nữa. – Anh quay đầu nhìn cô, cười khổ sở hỏi: - Rất ích kỷ, đúng không? Không thể trao cho đối phương tình cảm mãnh liệt như thế nhưng lại khao khát có được điều đó từ đối phương. Điều này là sự thực.
- Ừm. Đúng là sự thực. – Nhiễm Nhiễm khẽ nhếch khóe môi. Người là động vật có trí nhớ, chịu tổn thương một lần thì lần sau ắt sẽ càng chú ý bảo vệ mình, làm gì có người nào càng thất bại càng dũng cảm hơn chứ?
Hai người đều không muốn nói tiếp, nhất thời im lặng. Đường phố đêm đông rất yên tĩnh, ánh đèn đường vàng vọt lặng lẽ kéo dài bóng hai người rồi lại chầm chậm thu ngắn, sau đó cứ thế tiếp tục vòng luân hồi, đơn điệu, nhàm chán như chính cuộc đời con người vậy. Nhiễm Nhiễm bỗng có chút thất thần.
Khi đi qua một ngã ba nhỏ, Thiệu Minh Trạch bỗng kéo cô lại. Cô hơi bất ngờ quay lại nhìn anh thì thấy ngón tay anh khẽ đặt lên môi suỵt một tiếng, sau đó hất cằm về ph