XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.

hướng mày, quay đầu nhìn cô, hỏi:
- Em nói thật chứ?
Nhiễm Nhiễm gật đầu:
- Đương nhiên là thật rồi.
Thiệu Minh Trạch lim dim mắt, trầm ngâm hồi lâu mới nói:
- Vậy chúng ta phải tính toán xem làm thế nào mới có thể làm được chuyện này?
Buổi chiều, ông Hạ Hồng Viễn vừa gọi điện cho cô nói về việc phê duyệt dự án ngoại ô phía nam. Ý ông là muốn mượn sức Thiệu Thị, nếu không thì dự án chẳng thể triển khai được, hai nhà cũng không thể bắt đầu hợp tác.
Nhiễm Nhiễm liền hỏi:
- Anh có cách làm cho các khâu của dự án được phê duyệt không?
Thiệu Thị cũng làm về bất động sản, ắt hẳn cũng có chút liên quan. Chỉ cần Thiệu Thị chịu ra mặt, chưa biết chừng có thể giúp chuyện phê duyệt của ông Hạ Hồng Viễn được tiến hành nhanh chóng hơn. Thiệu Minh Trạch cân nhắc nói:
- Không dám khẳng định nhưng cũng chắc đến bảy, tám phần.
Nhiễm Nhiễm vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, hào hứng đứng phắt trên ghế sofa:
- Vậy thì dễ rồi. Chúng ta sẽ làm một cuộc trao đổi với ông Hạ Hồng Viễn. Anh ra mặt giúp ông ấy chuyện phê duyệt. Ông ấy sẽ dành cho em chút cổ phần.
Thiệu Minh Trạch mỉm cười, ngẩng đầu nhìn cô, nói trêu đùa:
- Nhiễm Nhiễm, em tính toán hay thật đấy.
Anh bỏ sức, còn cô thu lợi, nghe anh nói vậy đương nhiên cô cũng có chút chột dạ. Cô cười hì hì bước đến ngồi trước mặt anh, giúp anh chỉnh lại cổ áo sơ mi:
- Hai ta có cần phân biệt rõ ràng như vậy không? Của em không phải là của anh à? Em muốn lấy cổ phần làm của hồi môn. Chỉ cần người kết hôn với em là anh thì số cổ phần đó đâu thể thuộc về người khác được.
Từ sau đêm ấy, thái độ của cô với anh thân mật hơn rất nhiều. Lời nói, cử chỉ cũng mạnh bạo hơn nhiều. Thiệu Minh Trạch khẽ lắc đầu, đến khi thấy Nhiễm Nhiễm có chút sốt sắng, anh mới từ từ giải thích:
- Em nghĩ lệch lạc quá. Ý anh là chỉ cần anh làm được chuyện này cho em, em không nên chỉ đòi ông ấy “chút” cổ phiếu, mà có thể đòi nhiều hơn.
Nhiễm Nhiễm bỗng cảm thấy vừa yêu vừa hận anh, cúi xuống hôn chụt anh một cái thật kêu, rồi nói:
- Thiệu Minh Trạch, em yêu anh thật rồi. Chỉ cần anh giở trò lưu manh một cách quang minh chính đại thôi.
Thiệu Minh Trạch vòng tay ôm eo cô, khẽ mỉm cười, đáp:
- Cũng chỉ có em tính toán với bố đẻ mình mới được coi là quang minh chính đại thôi.
Ông Hạ Hồng Viễn quyết định thật nhanh chóng. Hạ Nhiễm Nhiễm còn chưa biết mở miệng đòi ông ta cổ phần thế nào thì đã bị điều về phòng trợ lý. Trước đây cô rời khỏi phòng trợ lý vì người tình bé nhỏ của ông Hạ Hồng Viễn có thai, ông tự nhận là có con trai kế thừa cơ nghiệp, lại muốn xoa dịu bà Bành Tinh nên mới điều Nhiễm Nhiễm xuống bộ phận Tiêu thụ. Cho dù muốn lấy lòng Thiệu Minh Trạch thì ông cũng chỉ cần ngầm giúp đỡ cô là được, cần gì phải cao giọng điều cô quay về, còn thiếu mỗi nước tuyên bố với bên ngoài, cô là người thừa kế Hạ Hồng Viễn mà thôi.
Nhiễm Nhiễm vô cùng kinh ngạc, không biết tại sao bỗng nhiên ông Hạ Hồng Viễn lại làm vậy. Nhưng cô nhanh chóng biết được nguyên do.
Ngày thứ hai khi cô quay về phòng trợ lý, có một người đàn ông trung niên dẫn theo gần chục người có cả nam cả nữ xông qua hàng rào bảo vệ dưới tòa nhà, đến thẳng phòng làm việc của ông Hạ Hồng Viễn, đòi ông phải giải thích, họ nói gì mà con gái lớn của họ không thể ra đi một cách vô cớ như vậy được.
Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới biết người tình bé nhỏ đang mang thai của ông Hạ Hồng Viễn đã bị tai nạn xe lúc ra ngoài đi dạo vào buổi tối. Người lái xe gây tai nạn đã bỏ chạy. Người đi đường có lòng tốt đã gọi cấp cứu nhưng tiếc là không kịp, không những không giữ được đứa trẻ mà người mẹ cũng tử vong. Người nhà của cô gái đó không cam lòng nên đã dẫn người đến làm loạn ở công ty của ông Hạ Hồng Viễn.
Nhiễm Nhiễm bỗng nhiên tỉnh ngộ, thảo nào dạo này ông Hạ Hồng Viễn lại sa sút như vậy. Hóa ra, cậu con trai ông mong đợi bấy lâu đã không còn nữa. Cô nhất thời không nói ra nổi cảm giác của mình là thế nào. Có chút vui mừng trên sự đau khổ của người khác nhưng cũng không khỏi thương cảm cho mẹ con họ. Dù người lớn có sai trái gì thì trẻ con vẫn luôn vô tội, không ngờ đứa trẻ ấy lại phải mất mạng cùng mẹ mình.
Người tình bé nhỏ ấy là người ngoại tỉnh. Sau khi xảy ra chuyện mấy ngày, người nhà mới biết tin, vội đến bệnh viện mới biết con gái mình chết lúc đang có thai. Họ dẫn người đến tìm bố của đứa bé. Người nhà của người tình bé nhỏ khí thế hùng hổ đến đòi lại công bằng, đập nát đồ trong văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn. Cuối cùng, không biết ông Hạ Hồng Viễn đã bồi thường họ bao nhiêu tiền mà họ chịu ra về.
Ông Hạ Hồng Viễn sắc mặt tái xanh, một mình ngồi trong văn phòng cả buổi rồi khăng khăng đòi ly hôn với bà Bành Tinh.
Khi Nhiễm Nhiễm mang công văn đến cho ông Hạ Hồng Viễn thì tình cờ nghe lén được vài câu.
Bà Bành Tinh khóc lóc với ông Hạ Hồng Viễn:
- Chuyện này không phải do em làm. Thật sự không phải do em làm, Hồng Viễn, anh phải tin em. Em hận con hồ ly tinh đó, nhưng cũng không đến mức đâm xe vào người ta. Em thật sự không có gan giết người.
Giọng ông Hạ Hồng Viễn lạnh lù