Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
n nữa nên tất nhiên anh ấy cũng có thể quên Tô Mạch.
Bà Hàn hơi bất ngờ, nhìn cô một lúc rồi mới nói:
- Con có thể hiểu được như vậy là tốt.
Đương nhiên là cô phải hiểu rồi. Dù không muốn hiểu thì cũng có người ép cô phải hiểu. Nhiễm Nhiễm mỉm cười, không nói gì.
Bà Hàn đứng dậy đi vào bếp nấu cơm.
- Con ăn cơm rồi hẵng về. Trong tủ lạnh có thịt dê đấy. Mẹ làm mỳ vằn thắn cho con ăn.
Nhiễm Nhiễm lắc đầu, ôm áo khoác đứng dậy:
- Không cần đâu ạ. Lát nữa Thiệu Minh Trạch hết giờ làm, chúng con hẹn nhau ra ngoài ăn.
Bà Hàn vừa nghe con gái nói đã hẹn với Thiệu Minh Trạch rồi thì cũng không cố giữ cô nữa.
Thực ra Nhiễm Nhiễm không hề hẹn Thiệu Minh Trạch. Tối nay, anh có bữa cơm với người phê duyệt dự án ngoại ô phía nam. Nhiễm Nhiễm đã nói dối vì cô không muốn nán lại đây với bà Hàn nữa. Với lại, trong lòng cô rất mâu thuẫn, không biết có nên đem chuyện bà Bành Tinh lái xe đâm chết người tình bé nhỏ của ông Hạ Hồng Viễn kể cho bà Hàn nghe không? Nếu kể ra thì bà Hàn sẽ có phản ứng như thế nào?
Không còn nghi ngờ gì nữa. Chắc chắn là bà Hàn hận Bành Tinh lắm. Thực ra cô cũng hận, nhưng không thể vì chuyện này mà đi tố giác bà Bành Tinh. Đây là vụ bê bối, là chuyện xấu động trời. Một khi chuyện này bị tiết lộ, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến ông Hạ Hồng Viễn và tập đoàn của ông. Còn cô, dù là con gái của ông Hạ Hồng Viễn hay là người kế thừa Tập đoàn Hồng Viễn thì tất nhiên lợi ích sẽ bị tổn hại rất lớn.
Tại sao cô phải vì một người chưa từng gặp mặt mà lên tiếng đòi chính nghĩa chứ? Hơn nữa, cô gái ấy chẳng qua cũng chỉ là một trong số những người tình bé nhỏ của ông Hạ Hồng Viễn mà thôi. Bà Hàn nói không sai, đám đàn bà của ông Hạ Hồng Viễn đến đến đi đi, tranh giành đấu đá, cắn xé lẫn nhau, làm gì có ai vô tội chứ?
Nghĩ vậy, Nhiễm Nhiễm đã bình tĩnh hơn nhiều. Ai trong đời chẳng có một lần đánh cược? Nếu đã đánh cược thì phải chấp nhận thắng thua.
Buổi tối, Thiệu Minh Trạch về nhà hơi muộn, người anh nồng nặc mùi rượu. Vừa bước vào cửa, anh đã đổ vật trên ghế sofa, cố nới lỏng cà vạt, khàn giọng nói:
- Nhiễm Nhiễm, rót cho anh cốc nước.
Nhiễm Nhiễm vội đi rót cho anh cốc nước mật ong, nâng đầu anh dậy, chầm chậm cho anh uống. Vừa giúp anh cởi áo vest vừa hỏi:
- Sao anh uống nhiều thế?
Thiệu Minh Trạch cười nhạt:
- Cầu cạnh người ta, làm gì có chuyện không uống được chứ?
Anh xua tay, từ chối đề nghị dìu anh ra giường của Nhiễm Nhiễm, anh chỉ nằm ngửa trên ghế sofa, không chịu nhúc nhích. Nhiễm Nhiễm thấy anh chau mày, rõ ràng là rất khó chịu, liền đứng dậy vòng ra phía sau xoa bóp đầu cho anh.
Thiệu Minh Trạch nhắm mắt nghỉ ngơi một lát rồi cầm tay Nhiễm Nhiễm, khẽ nói:
- Em ngồi xuống đi. Anh có chuyện muốn nói với em.
Nhiễm Nhiễm đi vòng sang ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Thiệu Minh Trạch suy nghĩ giây lát rồi nói:
- Hôm nay anh mời mấy người có “máu mặt” trong thành phố đi ăn, chính là vì chuyện phê duyệt dự án ngoại ô phía nam. Sau bữa cơm, Sở trưởng họ Vu có nói mấy câu. Ý ông ấy là có người cố ý gây khó dễ.
- Có người cố ý gây khó dễ ư? – Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ. Ai cố ý gây khó dễ ông Hạ Hồng Viễn vậy? Hơn nữa, phải là người có thế lực khá mạnh thì mới ngăn được việc phê duyệt dự án ngoại ô phía nam chứ.
Thiệu Minh Trạch chậm rãi gật đầu.
Khi đó, Sở trưởng Vu uống khá nhiều, lại nhận được “đặc sản” Thiệu Minh Trạch biếu nên cao hứng coi anh như bạn bè thân thiết, nói:
- Người anh em, anh cũng không dễ chịu gì. Trên là quy định, dưới là tình anh em. Anh bị kẹt ở giữa, khó xử vô cùng. Không ai muốn là kẻ ác cả, mọi người cùng phát tài chẳng phải là tốt nhất sao?
Thiệu Minh Trạch mỉm cười, mặc cho anh ta kể khổ. Ai ngờ, cuối cùng Sở trưởng Vu thì thầm bên tai anh nói ra bí mật:
- Chuyện này cậu yên tâm. Anh có thể giúp được thì nhất định sẽ giúp. Nhưng cậu cũng phải xoa dịu chỗ khác. Dù sao cũng là người một nhà, chuyện khó khăn gì mà không thể dùng tiền giải quyết được chứ?
Khi đó Thiệu Minh Trạch nghe mà tim đập thình thịch nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra như chẳng có gì, mỉm cười nói:
- Em cũng biết, chỉ là nhất thời chưa biết làm thế nào. Hay là Sở trưởng Vu chỉ dạy em chút ít đi?
Sở trưởng Vu đó không chịu nói rõ, chỉ nheo mắt, nở nụ cười tỏ ý “chúng ta biết rõ rồi mà”, rồi loạng choạng bước lên xe.
Nhiễm Nhiễm nghe mà càng thấy kinh ngạc:
- Người nhà ư? Nói như vậy là bị người nhà gây khó dễ sao?
“Người một nhà” này là ai nhỉ? Lẽ nào là bà Hàn đang trả thù ông Hạ Hồng Viễn? Không đâu, Nhiễm Nhiễm lắc đầu. Bây giờ bà Hàn đang dồn hết tâm tư để giúp cô trở thành người kế thừa Tập đoàn Hồng Viễn, sao bà có thể làm chuyện tổn hại đến lợi ích của tập đoàn được chứ?
Lẽ nào lại là bà Bành Tinh? Nhưng liệu bà ta có khả năng lớn như vậy không? Cô không tin.
Thiệu Minh Trạch ngẫm nghĩ rồi mới chậm rãi nói:
- Có lẽ là người bên Thiệu gia, chẳng hạn như... Thiệu Vân Bình.
Thiệu Vân Bình? Bác cả của anh? Nhiễm Nhiễm nhất thời có chút sững sờ.
Sắc mặt Thiệu Minh Trạch bình lặng n