Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341931

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1931 lượt.

ng, cay độc:
- Cô không có gan sao? Gan cô to lắm cơ mà. Cô nghĩ rằng con phố đó ít người, lại là buổi tối nên không ai nhìn thấy sao? Bành Tinh, tôi nói cho cô biết, camera của cửa hàng tiện lợi ven đường đã chụp lại rất rõ chiếc xe của cô. Nếu không phải tôi bỏ tiền ra mua đoạn phim đó về thì cô đã sớm bị cảnh sát bắt đi rồi.
Bành Tinh vội nói:
- Không đâu. Không đâu. Có người hãm hại em.
Ông Hạ Hồng Viễn cười lạnh lùng:
- Hãm hại cô? Ai hãm hại cô chứ? Đây có phải là lần đầu cô làm chuyện này đâu. Cô đừng tưởng tôi không biết. Năm ấy, cô đã gửi lá thư đó đến trường, cô hại cho A Nghiên bị đuổi học, hại cô ấy bị dồn vào bước đường cùng. Cô ép cô ấy phải nhảy lầu.
Bà Bành Tinh hoảng loạn giải thích:
- Không phải em, thật sự không phải em. Quan hệ giữa em và A Nghiên rất tốt. Sao em có thể làm chuyện đó được chứ? Là có bạn học trông thấy cô ấy ở bệnh viện phụ sản, nên chuyện cô ấy có thai mới bị lộ ra ngoài. Mọi người đều bàn luận. Cô ấy nghĩ không thông nên mới...
Căn phòng bỗng chìm trong yên lặng, mãi sau mới nghe thấy tiếng ông Hạ Hồng Viễn thở dài:
- Bành Tinh, dù chuyện trước đây như thế nào thì bây giờ tôi cũng không muốn so đo nữa. Chúng ta ly hôn, Thần Thần ở với tôi. Tôi sẽ cho cô một khoản tiền đủ để cô tiêu hết nửa đời còn lại. Cô ra nước ngoài đi, cũng để tránh gây thêm rắc rối ở đây. Chuyện này giấu được, nhưng ai biết được liệu sau này nó có bị lộ không. Đến lúc đó dù có nhiều tiền mức nào thì cũng không bảo vệ nổi cô đâu.
Nhiễm Nhiễm đứng ở ngoài nghe mà vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ thảo nào thư ký ở phòng bên cũng phải ra ngoài. Hóa ra hai người trong phòng lại nói chuyện cơ mật như vậy. Nhiễm Nhiễm rón rén quay lại phòng của mình. Cô ngồi xuống ghế mà tim vẫn đập thình thịch như gõ trống.
Trước đây, cô biết Bành Tinh là người phụ nữ nham hiểm xảo quyệt, nhưng không ngờ bà ta lại ra tay độc ác đến như vậy. Bà ta còn dám tự mình lái xe đâm vào người phụ nữ đang mang thai. Phải căm hận nhường nào mới có thể làm nổi việc đó? Hơn nữa, ông Hạ Hồng Viễn nói đây không phải là lần đầu tiên bà ta làm chuyện hại người. Trước đây có cô A Nghiên nào đó cũng từng bị bà ta hãm hại.
Nhiễm Nhiễm càng nghĩ càng thấy sợ. Buổi tối, cô về chỗ bà Hàn để hỏi xem rốt cuộc bà Bành Tinh là người thế nào, quen ông Hạ Hồng Viễn ra sao.
Bà Hàn vừa nghe nhắc đến cái tên Bành Tinh thì sắc mặt liền không vui, liếc nhìn Nhiễm Nhiễm, hỏi:
- Con nhắc đến người đó làm gì?
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Ông Hạ Hồng Viễn đang đòi ly hôn với bà ta.
Bà Hàn có chút ngạc nhiên:
- Ly hôn ư?
- Vâng. Ly hôn. – Nhiễm Nhiễm gật đầu: - Ông Hạ Hồng Viễn đồng ý cho bà Bành Tinh một khoản tiền rồi đưa bà ta ra nước ngoài, nhưng Thần Thần sẽ ở với ông ấy.
Đây là điều mà Nhiễm Nhiễm thực sự không hiểu nổi. Ông Hạ Hồng Viễn đã sớm biết Thần Thần không phải là con trai mình, tại sao lại đòi quyền nuôi Thần Thần? Lẽ nào ông muốn giữ cậu con trai này để ra uy trước mặt mình sao?
Bà Hàn trầm tư giây lát rồi mới hiểu ra, cười lạnh lùng nói:
- Ông Hạ Hồng Viễn là người thù dai. Sao ông ta có thể nuôi con trai cho kẻ khác. Con nghĩ xem, nếu đứa trẻ đó theo ông ta thì không biết bị ông ta nuôi dạy thành ra thế nào?
Nhiễm Nhiễm không kìm nổi, hỏi bà Hàn:
- Ý mẹ là ông ấy cố ý làm hư hỏng Thần Thần ư?
Bà Hàn không trả lời, chỉ tự nhủ một câu:
- Báo ứng.
Nhiễm Nhiễm chỉ biết im lặng ngồi đó rất lâu rồi mới hỏi bà Hàn biết A Nghiên là ai không. Bà Hàn cảm thấy rất lạ khi Nhiễm Nhiễm biết cái tên này. Bà trở nên cảnh giác hơn, nhìn cô thăm dò, hỏi lại:
- Sao con biết người này?
Nhiễm Nhiễm đáp:
- Con nghe từ chính miệng ông Hạ Hồng Viễn nói. Hình như bà Bành Tinh cũng quen người này.
Sắc mặt bà Hàn dịu lại, bà cúi đầu chậm rãi chỉnh lại vạt áo, khóe môi hơi nhếch lên mỉa mai:
- Đương nhiên là bà ta quen rồi. Bà ta và A Nghiên đó là bạn tốt của nhau. Hai người là bạn cùng phòng trong ký túc, cũng đều là người chẳng ra gì. A Nghiên đi lại với ông Hạ Hồng Viễn trước, qua người đó ông Hạ Hồng Viễn mới quen biết bà Bành Tinh. Ai ngờ người chị em tốt đã dồn người ta vào bước đường cùng.
- Sao A Nghiên lại chết? – Nhiễm Nhiễm lại hỏi.
- Nhảy lầu tự sát. Bị mang tiếng là chưa chồng đã chửa, lại bị đuổi khỏi trường, tiếng xấu khắp nơi, hơn nữa, lại bị người bạn tốt nhất của mình phản bội nên chẳng thể sống nổi nữa. – Bà Hàn nói rất chậm, giọng lạnh lùng nhưng vẫn không giấu nổi niềm vui: - Thật vui! Hai người đó cũng chỉ là chó mèo cắn nhau, đều chẳng phải hạng người tử tế gì.
Nhiễm Nhiễm nghe vậy mà toàn thân ớn lạnh, không kìm nổi ngắt lời bà:
- Mẹ!
Bà Hàn như thể sực tỉnh, ánh mắt hoảng loạn giây lát nhưng nhanh chóng trấn tĩnh, lạnh lùng hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Bây giờ con và Thiệu Minh Trạch thế nào rồi? Cậu ta còn liên lạc với Tô Mạch không?
Nhiễm Nhiễm cố gắng không để ý đến vẻ ác độc vừa nãy trên khuôn mặt bà Hàn, trả lời bà như không có chuyện gì:
- Chắc là không. Nhưng cho dù có cũng chẳng sao. Quá khứ là quá khứ. Con không yêu Lâm Hướng A


XtGem Forum catalog