Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
ồi bên ghế lái lấy làm lạ liếc nhìn cô, hỏi:
- Có chuyện gì mà em vui thế?
Nhiễm Nhiễm thầm nghĩ: Lén lút làm chuyện khiến người ta ghét bỏ thì quyết không thể lôi ra kể cho anh nghe được. Nếu không, Thiệu Minh Trạch lại nghĩ rằng cô biến thái. Có điều, hành động của cô lúc này thật sự sắp biến thái rồi. Cô chuyển đề tài hỏi Thiệu Minh Trạch:
- Sao anh về sớm thế?
Chiều Chủ nhật nào Thiệu Minh Trạch cũng cùng mấy người bạn đi chơi bóng, thường là ăn cơm tối xong anh mới về, nhưng hôm nay lại về sớm hơn một chút. Thiệu Minh Trạch nghe cô hỏi chuyện này, mặt lộ rõ vẻ bực tức, nói:
- Anh Hoàng đòi đi ăn đồ Ấn Độ. Anh ghét mấy thứ đó nên không đi.
Nhiễm Nhiễm “ồ” một tiếng, cười mắng anh lập dị, bỗng cô nổi hứng, nói:
- Chúng ta đi siêu thị mua thức ăn, em nấu cơm cho anh ăn nhé.
Thiệu Minh Trạch hơi bất ngờ, không kìm nổi quay lại nhìn cô, hỏi:
- Hôm nay thật sự em không gặp chuyện gì vui chứ?
Nhiễm Nhiễm cười hì hì lắc đầu:
- Chẳng phải là muốn lấy lòng anh sao? Đừng nói nhiều nữa, anh có đi không?
- Đi, tất nhiên là đi. – Thiệu Minh Trạch đáp, nét mặt vui hẳn lên. Anh mỉm cười nói:
- Anh thấy hay là chúng ta không cần đi siêu thị đâu. Anh đưa em đến khu chợ phía đông. Nghe nói đồ ăn ở đó rất phong phú. Thứ gì cũng có.
Hai người bàn xem mua gì rồi lái xe đến khu chợ lớn nhất thành phố Tây Bình, xách túi lớn túi nhỏ về nhà. Tài nghệ nấu ăn của Nhiễm Nhiễm không tồi. Không ngờ cũng có lúc cô được trổ tài bếp núc với Thiệu Minh Trạch. Hai người bận rộn trong bếp hai tiếng đồng hồ để làm ra cả một bàn đầy thức ăn.
Nhiễm Nhiễm lấy chai rượu vang ra, Thiệu Minh Trạch sợ cô đau dạ dày nên ngăn cô đừng uống nhiều, nhưng cô chẳng quan tâm mà uống hơi nhiều một chút. Cô mượn rượu ôm Thiệu Minh Trạch lắc lư, miệng nói chẳng rõ lời:
- Minh Trạch, chúng ta kết hôn đi. Em muốn sinh con. Người ta nói độ tuổi tốt nhất để phụ nữ sinh con là hai mươi tám. Năm nay, em hai mươi bảy rồi, nếu không kết hôn e là sẽ không kịp mất.
Thiệu Minh Trạch nghe vậy dở khóc dở cười, ấp úng trong miệng, nói:
- Ừ. Chúng ta kết hôn.
Anh bế cô vào phòng tắm, cô lại đẩy anh xuống bồn. Hơi nước bốc lên bỗng trở nên lấp lánh đầy màu sắc dưới con mắt của người đã ngấm men rượu như cô, đẹp đẽ đến mức có thể tràn lan như nước. Bờ môi mịn màng của cô hôn một đường uyển chuyển vào giữa cơ thể anh. Ban đầu, anh còn khẽ phản kháng, nhưng sau đó thì hoàn toàn mất lý trí để mặc mình chìm đắm dưới đôi môi cô, cam tâm tình nguyện để mình đắm chìm trong sự dịu dàng của cô.
Cô ngẩng lên nhìn anh, cười hi hi hỏi:
- Minh Trạch, anh có yêu em không?
Anh không trả lời, kéo Nhiễm Nhiễm xuống thấp, dùng môi bịt chặt miệng cô, dùng cơ thể để trả lời câu hỏi của cô. Phòng tắm trở nên lộn xộn, mọi thứ đều rơi xuống nền. Cô bị anh làm cho kiệt sức, thở hổn hển cầu xin:
- Minh Trạch, em sai rồi. Anh tha cho em đi, em sai rồi.
Nhưng giọng dịu dàng nũng nịu của cô càng khiến anh thêm hưng phấn, không chịu ngừng nghỉ. Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới biết hối hận thật sự không nên mượn rượu trêu chọc anh trong nhà tắm. Cô thầm chửi rủa người viết sách là kẻ lừa gạt, phòng tắm mới là nơi không tốt đẹp gì.
Cuối cùng, cơ thể cô mềm nhũn, được Thiệu Minh Trạch bế ra.
Yêu em, nằm ngoài dự liệu của anh
Ngay cả bản thân anh cũng không biết rốt cuộc là từ khi nào anh lại có cảm giác lo được lo mất khi đối diện với tình cảm này, sợ cô không đủ yêu anh, thậm chí là không hề yêu anh.
*
Ngủ một giấc trên giường, sáng hôm sau thức dậy, eo đau, chân mỏi. Có thể là sẽ không thử địa điểm mới gì gì đó nữa, ngoan ngoãn ở nơi truyền thống vẫn là tốt nhất.
Từ sau khi được ông Hạ Hồng Viễn đề bạt lại, cô không còn cái may mắn là ngủ lười nữa. Cơ thể cho dù mỏi nhừ đau nhức thì cũng phải cắn răng bò dậy. Thiệu Minh Trạch thấy Nhiễm Nhiễm như vậy thì nhếch khóe môi, bảo cô nên chịu khó tập thể dục, rèn luyện sức khỏe.
- Chú Hạ, là cháu có việc đi qua đây, tiện thể đưa Nhiễm Nhiễm đi thôi.
- Ồ! Ra là thế. – Ông Hạ Hồng Viễn lại nghiêm mặt nhìn Nhiễm Nhiễm, nói với Thiệu Minh Trạch: - Nhiễm Nhiễm còn trẻ con lắm. Cháu đừng chiều chuộng nó quá!
Thiệu Minh Trạch mỉm cười nói:
- Nhiễm Nhiễm rất tốt!
Ông Hạ Hồng Viễn hài lòng gật đầu, cười nói:
- Cháu làm dự án Thịnh Cảnh rất tốt. Dạo này chú nghe không ít người khen ngợi đâu. Đúng là tuổi trẻ đầu óc nhanh nhạy.
Thiệu Minh Trạch nghe chỉ mỉm cười đúng mực.
Thịnh Cảnh là dự án đầu tiên Thiệu Minh Trạch làm sau khi tiếp quản mảng bất động sản của Thiệu Thị. Mảnh đất đó ở vùng hơi hẻo lánh, cách thành phố khá xa, cũng chẳng gần khu ngập nước ngoại ô phía nam, kẹp giữa trung tâm thành phố và công viên ngập nước. Ưu thế duy nhất của nó là gần đó có con sông lớn, nhưng cũng cách bờ sông tới vài cây số.
Vì những lý do trên, rất nhiều người không thích mảnh đất đó. Nào ngờ Thiệu Minh Trạch đã có hướng làm khác, anh đã đầu tư không ít công sức và tiền bạc để sửa sang lại môi trường nơi đâ