Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
y, chẳng những đào một con kênh vòng quanh Thịnh Cảnh, mà ở ngay bên trong Thịnh Cảnh cũng được đầu tư quy hoạch thành mấy đường sông uốn lượn.
Người có tiền rất cầu kỳ chuyện phong thủy tài vận, mà đối với chuyện phong thủy thì điều đầu tiên không thể thiếu là “thủy”. Sau khi được Thiệu Minh Trạch quy hoạch lại, khu đất đó không chỉ có phong cảnh đẹp mà cả phong thủy cũng rất hài hòa. Thế là mảnh đất mà ban đầu chẳng ai thèm ngó ngàng đến bỗng trở thành khu đất giá cao thu hút khách thập phương.
Vùng đất hẻo lánh ư? Không sao, chỉ cần giao thông thuận tiện là được. Những người mua nhà, ai mà chẳng có vài chiếc ô tô chứ. Giá cao ư? Lại chẳng phải vấn đề gì to tát. Cứ như vậy, khu đất Thịnh Cảnh vẫn chưa rao bán nhưng người muốn mua đã ùn ùn kéo đến.
Ông Hạ Hồng Viễn thấy vậy vừa tức vừa phục. Hồng Viễn cũng có mấy tòa nhà rao bán, tuy tình hình cũng khả quan nhưng còn xa mới có được cái cảnh “chưa rao bán mà đã sốt sình sịch” như khu đất Thịnh Cảnh của Thiệu Minh Trạch.
Buổi sáng có cuộc họp trực tuyến của tập đoàn, kéo dài đến tận trưa mới kết thúc. Sau đó, ông Hạ Hồng Viễn lại giữ mấy người của bộ phận Tài vụ lại họp tiếp.
Trước mắt, vì dự án ngoại ô phía nam chưa được phê duyệt nên khoản tiền vốn của ngân hàng gặp rắc rối, hơn nữa mấy tòa vẫn chưa bán được, việc quay vòng tiền vốn bị ảnh hường, thế nên tiền vốn của tổng công ty hiện nay có phần eo hẹp. Phó tổng giám đốc bộ phận Tài vụ nhìn ông Hạ Hồng Viễn định nói gì đó nhưng lại thôi.
Ông Hạ Hồng Viễn nói:
- Có chuyện gì thì cứ nói.
Vị phó tổng giám đốc đó ngần ngừ giây lát rồi nói:
- Tổng giám đốc Hạ, công ty có hai khoản tín dụng sắp đến hạn. Nếu khoản tín dụng bên giám đốc ngân hàng Lý không suôn sẻ thì e là tiền vốn của công ty...
Ông ta còn chưa hết câu, ông Hạ Hồng Viễn đã gật đầu nói:
- Việc phê duyệt dự án ngoại ô phía nam đã có tiến triển, đang làm thủ tục. Tôi sẽ đích thân đến gặp giám đốc ngân hàng Lý, vấn đề tín dụng không phải là chuyện gì lớn lắm. Chí ít, tình hình tiêu thụ mấy tòa cao ốc bây giờ cũng khá, việc quay vòng tiền vốn sẽ không thành vấn đề.
Ông Hạ Hồng Viễn nhìn vấn đề luôn khá tích cực, việc khó nhất là phê duyệt dự án đã có tiến triển, việc tiêu thụ mấy tòa cao ốc khác cũng không tồi, thế nên chuyện eo hẹp tiền vốn trước mắt không phải là không thể giải quyết. Vì vậy, ông cũng không quá lo lắng chuyện này, chỉ nghĩ rằng cứ tuần tự theo từng bước mà làm là được.
Nhưng làm thì làm, ông vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Khoản tín dụng chỗ Giám đốc Lý không được chấp nhận. Chuyện này nằm ngoài dự liệu của ông. Ông và Giám đốc Lý có thể coi là chỗ thân tình. Trước đây, với khoản tiền tín dụng thế này chỉ cần nói chuyện vài câu là ổn, không ngờ người này lại trở mặt như vậy.
Ông Hạ Hồng Viễn cũng có phần thiếu kiên nhẫn, ông tìm đến chỗ Giám đốc Lý mấy lần. Có một lần ông căng thẳng quá. Giám đốc Lý đành nói:
- Anh Hạ, chúng ta là bạn bè bao năm nay. Tôi cũng rất tin tưởng anh. Không phải tôi không muốn cho anh vay nhưng cấp trên không chịu phê duyệt khoản tiền này. Tôi cũng là bất đắc dĩ thôi.
Ông Hạ Hồng Viễn nghe mà vô cùng ngạc nhiên. Nhiễm Nhiễm đã nhắc nhở ông chuyện này, xem ra thật sự đang có người giở trò, cố ý gây khó dễ cho ông. Ông quay về gọi Nhiễm Nhiễm tới văn phòng, nói lại với cô chuyện này. Nhiễm Nhiễm trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
- Bố, rốt cuộc là ai muốn gây khó dễ cho Hồng Viễn vậy?
Số người mà trước đây ông Hạ Hồng Viễn đắc tội nhiều vô số, cũng chẳng thể tìm ra một người có khả năng và thủ đoạn làm việc này. Ông không thể không nghi ngờ Thiệu Vân Bình, bác cả của Thiệu Minh Trạch đã ngấm ngầm ra tay. Ngẫm nghĩ một lát, ông nói:
- Con về bàn với Minh Trạch bảo cậu ấy nghĩ cách nhắc chuyện này với ông nội xem thái độ của ông ấy thế nào. Hai nhà Thiệu – Hạ sắp kết thông gia, nhà chúng ta gặp rắc rối thì nhà họ cũng chẳng có lợi lộc gì.
Nhiễm Nhiễm gật đầu. Hai người đang nói chuyện thì thư ký thông báo có hai viên cảnh sát muốn tìm ông Hạ Hồng Viễn. Ông Hạ Hồng Viễn nhíu mày, mặt có vẻ lo lắng nhưng vẫn mời hai viên cảnh sát vào, sau đó sai thư ký đi in tài liệu, bảo Nhiễm Nhiễm đi pha trà.
Không biết tại sao, Nhiễm Nhiễm bỗng nghĩ đến chuyện mà bà Bành Tinh đã làm, trong lòng không khỏi lo lắng. Khi cô bê khay trà vào thì quả nhiên nghe một trong hai viên cảnh sát nói về vụ án lái xe gây tai nạn rồi bỏ chạy đó.
- Người đi đường nói xe gây tai nạn là chiếc BMW màu bạc. Theo chúng tôi được biết thì vợ ông có lái một chiếc xe như vậy. Sau khi tai nạn xảy ra, có người đã bán đoạn băng đó với giá cao. Không biết Tổng giám đốc Hạ có biết chuyện này không?
Sắc mặt ông Hạ Hồng Viễn vô cùng kinh hãi:
- Các anh nghi ngờ Bành Tinh đâm xe vào Tiểu Miêu sao? Không thể nào!
Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn ông Hạ Hồng Viễn với ánh mắt sắc bén, không khỏi cảm phục tài diễn xuất của ông. Rõ ràng ông biết người là do bà Bành Tinh đâm, thế mà lúc này có thể làm ra bộ mặt kinh ngạc đến thất sắc như vậy. Nhiễm Nhiễm không dám ở lại lâu, đặt những cốc trà xuống rồi