The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/745 lượt.

rước. Cô giật thót mình, đoạn quay sang quệt nước mắt cho con bé, “Cố Yên dọn về nhà chồng sắp cưới rồi, em dọn đến sống với chị nhé?” Cô dịu giọng hỏi Nguyễn Hạ.
Nguyễn Hạ không ngoảnh mặt đi, mắt vẫn đau đáu nhìn vào gương chiếu hậu. Con bé nhìn cô qua tấm gương rồi lắc đầu, “Thôi chị Lộ Lộ có phân cho em một phòng ở ký túc xá, trước kia thỉnh thoảng em vẫn về đó ngủ, giờ em dọn đến đó luôn.”
“Không có người chăm sóc em, chị không yên tâm. Thôi cứ về sống với chị một thời gian, bao giờ tâm trạng khá hơn, em hẵng dọn đi.” Nguyễn Hạ lắc đầu nguầy nguậy. Sau sáu năm, cô bé yếu đuối của ngày xưa đã có sự kiên cường mang dấu ấn của Cố Minh Châu, “Chị... em tự chăm sóc mình được. Em không sao.”
Cố Minh Châu xoa đầu em bằng vẻ xót xa nuối tiếc, đoạn kéo con bé vào lòng mình.
Khoảnh khoắc chạm vào cơ thể mềm mại của cô lại khiến giọt nước mắt lăn dài trên má Nguyễn Hạ.
Đưa Nguyễn Hạ về ký túc xá, Cố Minh Châu cũng tranh thủ làm qua một vòng kiểm tra xung quanh. Điều kiện vật chất và an ninh của ký túc xá khá tốt, hơn nữa đồng nghiệp kiêm bạn cùng phòng với Nguyễn Hạ lại là một cô bé hết sức nhiệt tình. Thấy Nguyễn Hạ và bạn tỏ ra thân thiết, tự nhiên cô cũng an tâm phần nào.
Ngồi một lúc, đến khi bọn họ dợm đứng dậy ra về thì Nguyễn Hạ bỗng nhiên ngẩng đầu sau quãng thời gian dài không nói năng gì, đôi mắt long lanh nhìn Dung Lỗi, “Kevin, em có thể nói chuyện riêng với anh không?”
Dung Lỗi nhìn Cố Minh Châu ướm hỏi. Song cô lại ngoảnh mặt đi nơi khác cốt lảng tránh ánh mắt anh. Anh chau mày, quay sang trả lời Nguyễn Hạ, “Được chứ.”
“Vậy bọn em về trước, Lục Lục, đi thôi.” Nghe được câu trả lời của anh, lòng cô bỗng dấy lên nỗi chua chát mơ hồ, rất khó diễn tả, đoạn kéo Trình Quang mau mau chóng chóng rời đi.
Về nhà cất hành lý, rửa mặt mũi, sau đó Cố Minh Châu lại lái xe đến nhà họ Dung.
Nhắc thấy mẹ, Dung Dịch liền rơm rớm nước mắt, cắm đầu cắm cổ chạy đến nũng nịu như một chú cún con. Cố Minh Châu cũng nhớ thằng bé xiết bao, tuy mệt bã người nhưng cô vẫn bế con lên.
Bà Dung sợ cô mệt nên nói ngon nói ngọt bảo cháu qua bà bế, “Cháu bà mỗi ngày một lớn, bà sắp không bế nổi rồi nàyl”
Dung Dịch lập tức cười tít mắt, xun xoe bảo, “Bà nội nấu toàn đồ ngon nên Dung Dịch mới mau ăn chóng lớn!”
“Chao ôi, thằng cháu bà.” Mẹ Dung Lỗi thơm chụt mấy cái lên má Dung Dịch. Nhìn cảnh ấy, Cố Minh Châu chợt nhớ tới bà ngoại, cầm lòng không đặng nỗi cảm thương.
Ba người ngồi xuống ghế sofa nói chuyện, mẹ Dung Lỗi kéo tay Minh Châu, bùi ngùi bảo, “Sao mới ba ngày không gặp mà cằm con đã nhọn hẳn ra thế này!”
Cố Minh Châu cười, “Chắc Dung Dịch béo hết cả phần của con rồi, bác xem mông nó núng nính thế này cơ mà!”
Dung Dịch dẩu môi ra chiều khó chịu. Bà Dung nhéo môi nó, đoạn bảo Cố Minh Châu: “Hôm nay con ở đây ăn cơm nhé, bác làm mấy món bồi bổ cho con!”
Cố Minh Châu đang mải nghĩ sao mãi chưa thấy Dung Lỗi về nên bụng dạ cũng chẳng thiết ăn uống, song cô vẫn gượng cười, “Bác làm món canh gà hoành thánh bác nhé! Con thèm món đó quá.”
“Ừ, ừ, ừ! Món tủ của bác đấy!” Mẹ Dung Lỗi mừng rơn, bà ừ mấy câu liền. Thân là bậc bề trên, đã bước sang cái tuổi “cho nhiều hơn nhận”, có thể đỡ đần hộ con cháu âu bà cũng thấy mừng, “Ơ thế Dung Lỗi đâu? Nó không qua chỗ con à, sao hai đứa không về cùng nhau?”
“Anh ấy... có việc đột xuất, tối mới về ạ.” Nói đến đó tự nhiên Cố Minh Châu lại sinh ra bực dọc.
“Vậy con lên gác nghĩ ngơi trước đi, về phòng nó chợp mắt một lát đã. Bác ra chợ mua rau, bao giờ đến bữa, bác gọi con! Thằng cháu bà ngoan, không quấy mẹ nữa, cháu lên thư phòng chơi với ông nội nhé!”
“Vâng!” Dung Dịch ngoan ngoãn buông mẹ ra rồi ôm đồ chơi chạy rầm rầm về phía phòng đọc sách.
Bữa cơm bày biện thịnh soạn, nhà Dung Lỗi ai cũng nhiệt tình quan tâm Cố Minh Châu, về phần Dung Dịch, kể từ sau buổi tối hai bố con trút bầu tâm sự đến nay, thằng bé tỏ ra chững chạc hơn, mấy lần nó còn gắp thức ăn cho mẹ. Cả nhà hòa thuận vui vẻ, không khí quây quần ấm cúng.
Mãi chưa thấy Dung Lỗi về, cũng chẳng có lấy một cuộc điện thoại dặn dò. Cố Minh Châu đành miễn cưỡng cười nói với người trong nhà, ăn cầm chừng mười miếng hoành thánh.
Cơm nước đâu vào đấy, cô đưa Đá nhỏ về nhà Dung Lỗi. Tắm rửa, dỗ con lên giường đi ngủ xong, cô cũng đi ngâm nước nóng, suýt thì ngủ quên trong đó, lê lết đến tận bảy rưỡi mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.
Bụng dạ chộn rộn như bị mèo cào, Cố Minh Châu sốt ruột bốc điện thoại gọi cho anh nhưng anh lại tắt máy. Cô chẳng thiết ngủ nghê, ngồi đóng đô ở phòng khách, mình mẩy run lẩy ba lẩy bẩy vì lạnh.
Tám giờ năm phút, cuối cùng thì tiếng chìa khóa lạo xạo cũng chịu vang lên. Tim cô giật thót, kéo theo đó là cơn giận từ từ ùa đến.
Dung Lỗi bước vào nhà, thấy vẻ mặt nặng như chì của cô trên ghế sofa, vừa thay dép, anh vừa bảo: “Sao em chưa ngủ à?”
“Tại sao anh lại tắt máy?” Cố Minh Châu đáp lại câu hỏi của anh bằng một câu căn vặn, giọng điệu hằm hè.
Dung Lỗi lấy điện thoại ra xem rồi bảo: “Ờ... hết pin rồi.”
Có điều trong con mắt hằ