Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/751 lượt.

oài trời lạnh lắm, để mẹ lấy cái áo cho cháu nó. ”
Không lâu sau, hai cha con ra ngoài theo lối cổng nhó. Bên ngoài lạnh thấu xương, nhưng được cái gió đã ngừng thổi, không khí trong lành và tĩnh lặng.
Ánh trăng trong veo rót thứ màu êm đềm xuống vạn vật đang chìm trong yên ả.
Trước cửa nhà họ Dung có một con đường nhỏ, dài chừng một cây số chạy ra đường cái. Hai bên đường dựng hàng rào bằng sắt cao ngang bụng người. Sau hàng rào trồng cây ngô đồng thân cao xù xì đương mùa lá vàng bay đế lại cành khô trụi lúi vẫn hiên ngang vươn lên trời. Dưới ánh trăng chảy tràn, bóng cây đan lồng bóng hàng rào, dàn trải trên mặt đất.
Đống quần áo trên người nghiễm nhiên biến Dung Dịch thành một viên bánh trôi nhỏ xinh. Dung Dịch dắt tay con, thong dong dạo bước.
Giữa bốn bề tĩnh mịch, thính thoảng mới khẽ vang lên tiếng cành khô gẫy dưới bước chân đi.
Dung Lỗi và con trai thì thầm trao đổi qua lại bằng tiếng Anh. Cậu nhỏ Dung Dịch đang mặc tình hưởng thụ khoảnh khắc chỉ hai bố con với nhau, chẳng bao lâu đã quên khuấy cơn giận dỗi lúc mới bước chân ra khỏi cửa, thay vào đó, nó líu lo trả lời bố.
“Hồi con sống bên Mỹ, Nini nhà kế bên cũng không có bố. Mẹ nó bảo, bố nó đi công tác xa nhà ở tận ngoài vũ trụ nhưng ai cũng biết thực ra bố cùa Mini mất lâu rồi. Thế nên, lúc mẹ bảo bố đang công tác ở một nơi rất xa, con cũng nghĩ chắc bố đã qua đời rồi. Nhưng con sợ mẹ buồn nên con vẫn giả vờ tin.” Trong một không gian ngập tràn ánh trăng, chất giọng trong trẻo của thằng bé càng trở nên ngây thơ đáng yêu.
Anh nghe trong lòng trào dâng lên một cám xúc chộn rộn khổ tả.
Thật kì diệu khi cuộc sống vẫn tiếp diễn và tình yêu chẳng bao giờ lụi tàn... vậy là từ nay sẽ có một đứa trẻ lớn lên bên anh, anh sẽ dõi theo từng bước trưởng thành của nó, nhìn nó đi trên con đường anh đã từng qua, nhưng nó khác anh. Nó sẽ mạnh mẽ hơn, xuất sắc hơn.
“Con làm rất đúng. Dung Dịch, con là bé trai gan dạ nhất, lương thiện nhất mà bố từng gặp.” Nắm chặt bàn tay con trai, Dung Lỗi khẽ nói, "Cám ơn con đã luôn bảo vệ mẹ trong suốt quãng thời gian năm năm vắng bóng bố.”
Lời cảm ơn của bố nghe thật chân thành. Dung Dịch hơi xấu hổ một tẹo, nó ngẩng đầu cười toe toét, rồi lại cúi đầu đá một hòn sỏi dưới chân.
“Mẹ là phụ nữ nên mẹ không được gan dạ và mạnh mẽ như Dung Dịch. Đôi khi có những chuyện khiến mẹ buồn rầu, mà mỗi lần như thế, có thế mẹ sẽ lơ là, không kịp chú ý tới Dung Dịch, nhưng Dung Dịch không bao giờ được giận mẹ vì điều đó. Một người đàn ông chân chính không nên giận dỗi, nhất là với phụ nữ.” Dung Lỗi dừng lại ngồi xuống để nhìn vào mắt con trai bằng ánh nhìn nghiêm túc, đoạn tiếp lời, “Dung Dịch, con phải nhớ, bất kể phụ nữ có làm gì quá dáng đi chăng nữa, thì tốt nhất con hãy nên phớt lờ cô ấy, hãy cứ qua, người bỏ đi, hoặc cắt đứt mọi quan hệ, chứ đừng làm gì đế gây tổn thương đến cô ấy, bất kể là về mặt thể xác hay tinh thần. Và còn điều này nữa, bạo lực không phải là cách giải quyết triệt đế vấn đề, hãy dùng cái đầu thông minh thay vì dùng nắm đấm."






"... Sau này con hứa sẽ không đánh nhau với Thi Vương nữa! Cũng không bao giờ dùng vũ lực với bọn con gái nữa.”
“Ngoan lắm!’
“Nhưng mà... con không muốn lấy nó làm vợ đâu.”
Dung Lỗi sững ra một lúc rồi phá lên cười. Tiếng cười giòn tan sảng khoái vọng vào tĩnh lặng cửa màn đêm.
Thấy bố cười, Dung Dịch cũng cười theo. Thằng bé nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi quay trở về với vấn đề đang nói dở, “Bố, sao bố biết hôm nay con dỗi mẹ”
“Những gì có thể giúp thì bố đã làm cả rồi, nhưng con người ta có rất nhiều việc phải tự mình giải quyết.”
"Ví dụ như đi vũ trụ phải không ạ ? “
Nghe đâu, vào đêm đầu tiên rời khởi trần gian, linh hồn con người vẫn chưa tìm được đường xuống cõi âm, thế nên trước linh cữu phải chong đèn, cửa luôn để mở, con cháu họ hàng thay nhau túc trực bên linh cữu, có thế thì linh hồn của người quá cố còn dừng chân nơi dương gian mới nhẹ lòng ra đi.
Cả đêm ấy, Cố Minh Châu và hai đứa em gái luân phiên túc trực bên linh cữu bà ngoại. Cô thu xếp từ trong ra ngoài, kể từ lúc ngồi xuống, người rệu rã chẳng thiết nói nhiều. Còn Cố Yên với bản tính chậm chạp hời hợt nên con bé cũng chỉ lặng lẽ cúi mặt nước mắt chảy dài, nom bề ngoài chẳng thấy đau lòng là mấy.
Riêng Nguyễn Hạ thì khác. Người bà máu mủ ruột rà duy nhất của nó đã ra đi. Suốt từ rạng sáng hôm qua cho đến tận tinh mơ hôm nay, nó khóc đến mòn cả người.
Chỉ có Cố Minh Châu là phát hiện ra, kể từ lúc chập tối, ánh mắt đong đầy đau khổ của nó đã đượm thêm nhiều nỗi bi thương, nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Mỗi lần nhìn sang con bé, lòng cô chỉ càng thêm xót xa, quặn thắt. Cứ đinh ninh Nguyễn Hạ đang bùi ngùi nghi về quãng đời bơ vơ không nơi nương tựa sau này nên cô cũng không đả động hỏi han.
Quãng hơn ba giờ sáng, trời rét căm căm, Trình Quang mang canh nóng và bữa sáng tới cho ba chị em. Tối qua Lương Phi Phàm phải về thành phố giải quyết công việc quan trọng, đến khoảng năm giờ sáng hôm na