Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/752 lượt.
anh. Nước mắt thấm ướt da dẻ nơi cổ, anh thấy ruột gan mình chộn rộn, như thể cái cám giác dấp dính ươn ướt ngấm vào da thịt anh còn mang theo một nỗi đau nào đó. Dung Lỗi biết, thứ cảm xúc ấy có tên “xót xa".
Nước mắt của Cố Minh Châu như một thứ axit đậm đặc cực mạnh, ăn mòn mọi ký ức đau khổ mơ hồ, chỉ đế lại một đầm nựớc trong veo soi bóng trăng vằng vặc trên cao, khiến tất thảy chân tình, thực tâm phải hiện hình.
Vào lúc này đây, dẫu cô muốn anh phải chết, anh cũng cam tâm tình nguyện, chỉ mong sao giọt nước mắt ấy thôi rơi.
Cố Minh Châu càng khóc càng thấy lòng nhẹ nhõm.
Được siết chặt trong vòng tay ấm áp của anh thế này, dù chặng đường sắp tới có gập ghềnh gian nan đến mấy thì cũng chẳng việc gì phải sợ. Một đời người từ lúc sinh ra cho đến khi nằm xuống, chẳng mấy thứ có thể sánh vai đi cùng đến trọn đời. Nhưng tình yêu của cô thì có thể, tình yêu anh trao cô cũng vậy. Chỉ cần thế là đủ rồi.
“Sau này anh không muốn nghe những câu kiểu như “không sao cả ” nữa. Anh nỗ lực hết sức mình, bởi muốn được mạnh mẽ hơn để anh đủ sức che chở cho người mình yêu. Anh chỉ mong người phụ nữ của anh chịu nương vào mình, cái cảm giác mong mỏi ấy khiến anh thấy tự hào, đồng thời cũng an tâm. Em hiểu lời anh nói không ?" Cánh tay anh siết chặt hơn, chừng như muốn ghì chặt cô vào đáy lòng mình, cho đến khi hai cơ thể hợp thành một mới thôi.
Cố Minh Châu vừa đau vừa khó thở, song vẫn thiết tha mong anh sẽ ôm mình chặt hơn nữa, "... Anh yêu em à ?”
Trong bóng chiều bảng lảng, nét mặt anh thật dịu dàng, “Phải, anh yêu em... ỉn ngố ạ.”
Nhân viên của Lương Thị làm việc hết sức chu đáo vẹn toàn, từ việc bài trí bàn thờ đến việc mời cao tăng cầu siêu, thậm chí bữa cơm chay thết đãi thân quyến đến chia buồn cũng chuẩn bị đâu ra đấy. Lễ tang diễn ra long trọng trang nghiêm theo phong tục tập quán địa phương, những việc cần làm đều làm đầy đủ. Cố Minh Châu cũng nhẹ gánh ít nhiều.
Tối đến Dung Lỗi đành thu xếp về nhà do có cuộc điện thoại từ nhà gọi đến, báo Dung Dịch quấy suốt một ngày trời, không chịu ngủ một mình.
Vừa bước vào cửa, mẹ anh đã hớt hải chạy ra đón, “Minh Châu sao rồi?- Chắc đau lòng lắm há ? “
Sợ mẹ lo lắng nên Dung Lỗi không đả động đến việc Cố Minh Châu khóc một trận cạn khô nước mắt hồi chiều, mà chỉ bảo đương nhiên cô ấy rất kiên cường, “Minh Châu và hai cô em gái đứng ra lo liệu tổ chức lễ tang, đằng bà ngoại chẳng còn ai thân thích, nên cũng không nhận phúng điếu của người ngoài, bố mẹ không cần phải qua đó đâu ạ.”
Mẹ anh gật đầu, “Để mẹ bảo với bố.”
"Đá nhỏ đâu ạ? ” Anh đi công tác xa nhà, đã mấy ngày không được gặp cậu con trai cưng.
"Đang ở trên thư phòng với bố, hôm nay thằng bé có vẻ cáu bẳn lắm! Sáng ra mắt nhắm mắt mở đã được mẹ gửi tới đây rồi mẹ nó vội vã đi ngay, nó đứng ngoài cửa một lúc lâu. Bữa trưa chỉ ăn có mỗi bát cơm.” Mẹ anh rầu rầu kể.
Đối với một đứa trẻ khỏe ăn, năng bay nhảy như Dung Dịch thì “chỉ một bát cơm" đã đủ nói lên rằng “nó đang rất chi là buồn bực”.
Đặt túi và áo khoác xuống, Dung Lỗi liền lên lầu gặp con.
Trong phòng đốt hương đàn có mùi thơm mang lại cảm giác thư thái.
Bố anh đang mải xem sách. Bên cạnh bàn làm việc, Dung Dịch đứng luyện chữ trên một chiếc ghế con, cái lưng ưỡn thẳng tắp, mặt cố giữ vé nghiêm trang.
Thấy Dung Lỗi đẩy cửa bước vào, ông Dung liền đặt quyển sách xuống mỉm cười bảo: “Con qua đây xem này.”
Dung Lỗi gật đầu chào bố. Ông Dung tự hào chỉ vào thằng cháu trai, “Con xem, Dung Dịch viết bút lông khá chưa này! Dù lớn lên ở nước ngoài nhưng nó giỏi hơn con hồi bé nhiều! Cho đến tận bây giờ mà cả con lẫn Dung Nham vẫn chẳng đâu vào đâu.”
Bà Dung bưng chè vào, tình cờ nghe chồng bảo thế, liền nói, “u cũng là do Cố Minh Châu dạy dỗ đến nơi đến chốn, không để nó thua kém ai. Với cả, Dung Dịch nhà ta thông minh vốn sẵn tính trời, văn hay võ giỏi, đương nhiên phải hơn bố nó hồi xưa chứ!” Nói thật tình bà Dung luôn có cảm tình với cô con dâu Cố Minh Châu này.
Dung Lỗi liếc qua bài thơ Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị mà thằng bé chép, tuy không ngất trời như lời bố anh tâng bốc, song phải công nhận, giống đến từng nét phẩy dấu chấm.
Nhưng càng nhìn càng buồn cười. Trong bản mẫu có mấy chữ Bạch Cư Dị viết nhầm bị gạch đen nhèm, thế mà Dung Dịch cũng bắt chước y xì đúc.
u sầu ủ ê cả ngày trời, nhờ ông bà nội hết lời khen ngợi nên Dung Dịch mới phấn chấn lên được một tẹo. Bây giờ thấy ông bố đã không khen thì chớ, lại còn túm tím cười, nó đâm bực mình.
“Con không viết nữa đâu.” Thằng bé đặt mạnh bút xuống, dẩu môi hờn dỗi.
Dung Lỗi xoa đầu con trai, “Không viết nữa thì ra ngoài đi dạo với bố nhé “
Dung Dịch nhướn mày nhìn bố, toan gật đầu thì đột nhiên bát chè trên tay bà nội lọt vào mắt nó, ngay tức khắc, mắt nó sáng rực lên như hai ngọn dèn pha, mặt ra chiều suy nghĩ.
Bà Dung vội bảo: “Bà phần cháu rồi, cứ đi đi, bao giờ về bà hâm nóng cho ăn.”
Dung Dịch giơ hai ngón tay múp míp ngắn tun hủn ra bảo, “Cháu sẽ ăn... hai bát!”
“Ừ bà biết rồi!” Bà Dung bật cười, “Đợi mẹ một tí, ng