Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/775 lượt.

y mới trở lại. Cậu ta nhăn mày xót xa khi thấy đôi mắt đã mọng sưng húp của Cố Yên.
Thấy trời đã hửng sáng, Cố Minh Châu liền bảo hai em đi nghỉ ngơi. Cố Yên và Nguyễn Hạ không muốn nhưng một người bị Lương Phi Phàm bế thốc đưa đi, còn người kia được Trình Quang dìu lên lầu.
Tám giờ hơn, Dùng Lỗi đưa Dung Dịch tới.
Cố Minh Châu sững sờ trước sự xuất hiện đường đột của cậu con trai, nhân lúc mọi người chỉ thằng bé cách khấu đầu trước linh cữu, cô kéo Dung Lỗi ra một chỗ, “Tiểu Hạ đang ở trên gác, sao anh...”
Dung Lỗi dùng ánh mắt không hài lòng ngắt lời cô. Nom sắc mặt cô hốc hác tiều tụy, anh mở miệng như định nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, thay vào đó anh kéo cao chiếc áo măng tô trên người cô như một hành động an ủi, “Lát nữa anh sẽ đưa con về. Nói gì thì nói, nó cũng là đứa chắt đầu tiên của bà, nó cũng nên đến khấu đầu lạy bà chứ. ”
Cố Minh Châu cụp đôi mắt xuống, vẻ mệt mỏi gật đầu.
“Em thức trắng từ đêm qua tới giờ à, sắc mặt em nhìn tệ lắm.” Dung Lỗi cau mày, nựng má cô.
“Đợi hai chị em nó xuống rồi em đi nghĩ.” Cố Minh Châu day huyệt thái dương, bải hoải, “Hôm nay anh ghé chỗ kia không? Có cần đàm phán lại với người ta không? Hợp đồng lớn thế mà để lỡ thì tiếc lắm.”
“Kinh doanh có bao giờ là hết việc, huống hồ em đang bận bịu ở đây, anh về đó cũng không yên tâm.” Nói đoạn, anh liền bế bổng đứa con vừa chạy tới. Trong vòng tay cùa bố, Dung Dịch chồm người thơm lên má mẹ. Cố Minh Châu xoa tóc và mặt con trai, thấy lòng dịu đi phần nào.
“Mấy ngày này anh sẽ năng qua chỗ bố em, phía Vi Bác anh cũng dặn dò Jessica và nhân viên rồi, anh sẽ giúp em để ý công việc đằng đó. Em đừng lo lắng nhiều, nhớ chú ý nghĩ ngơi.” Anh lên tiếng bảo, vẫn cái giọng trầm trầm, từng câu từng chữ chứa chan nồng nàn. Thấy bố mẹ đang nói chuyện, Dung Dịch chỉ biết chớp mắt trong yên lặng, hết liếc nhìn mẹ, lại quay sang ngó bố.
Hai gương mặt một to một nhỏ, kề sát nhau của bố con nó đã mang lại cho Cố Minh Châu cảm giác êm đềm ấm áp đến khó tả. Lúc này, cô chỉ muốn ôm chầm lấy anh, nhưng giữa chốn đông người, cô chỉ lén lút luồn tay vào áo anh, khẽ đẩy yêu anh một cái, "... Em biết rồi.”
Hôm đưa tang bà, cảnh trời quang đãng, nắng ráo.
Từ nghĩa trang đi ra, mấy người họ hàng xa đều lần lượt cáo từ ra về, ban tang lễ cũng lục tục giải tán.
Cố Yên được cấp dưới của Lương Phi Phàm đưa thẳng về thành phố. Lúc đi một đoàn người rầm rộ, lúc về chl lèo tèo vài mạng gồm Cố Yên, Nguyên Hạ, Trình Quang, Dung Lỗi, có cả Diên và Hải Đường.
Lều bạt ngoài sân đã được gỡ xuống, để lại cho khu vườn một vẻ trống trải tiêu điều.
Nguyễn Hạ lặng lẽ đi đầu, suốt chặng chẳng nói với ai câu nào, vừa đẩy cửa,cảnh vườn không nhà trống dội vào mắt, cô ngấn ngơ mấy giây,sau một hồi dáo dác tìm kiếm trong vô thức, thế rồi không nén nổi mình,cô nghẹn ngào bật khóc.
Cố Minh Châu đau đớn khôn nguôi. Cô ôm chầm lấy em gái, không ngớt an ủi.
”Tiểu Hạ…Tiểu hạ” Cố Minh Châu vừa ôm vừa cố gắng đỡ cô bé.Trình quang chạy tới giúp một tay những Nguyễn Hạ chẳng chịu ai,từ đầu đến cuối vẫn bám rịt chị Sở Sở,tiếng khóc vang lên đầy não nùng,đau khổ.
Bên tai Cố Minh Châu chỉ còn tiếng ù ù,lòng thêm nặng nề ,“Tiểu Hạ,em phải mạnh mẽ lên! Em cứ thế này bà ngoại không yên tâm ra đi đâu,Tiểu Hạ,nghe không Tiểu Hạ!”
“Chị! “ Nước mắt trong Nguyễn Hạ lại vỡ òa lên thành những tiếng khóc nức nở , “Em xin lỗi! Em xin lỗi!”
Mấy ngày không nghỉ ngơi,đầu óc choáng váng,mình mẩy bải hoải,chừng như Cố Minh Châu không ôm nổi một Nguyễn Hạ đang gào khóc thảm thiết.
Đúng lúc ấy,một đôi tay mạnh mẽ vươn ra nâng khủy tay cô,đỡ cả cô lẫn Nguyễn Hạ.
An ủi người khác vốn không phải sở trường của Dung Lỗi nên anh chỉ giữ yên lặng.Nguyễn Hạ vùi đầu vào ngực anh bật khóc ngon lành.Anh bối rối đứng thẳng lưng,một tay vỗ nhẹ lên lưng cô ấy nhưng ánh mắt vẫn đau đáu nhìn Cố Minh Châu.
Cố Minh Châu mệt bã người.Cô cúi đầu buông tiếng thở dài,tay day huyệt thái dương.
Đời người có bát khổ bát nạn,có lẽ đỗi với nhiều người ,chữ “ly” là khổ nhất.
Nguyễn Hạ khóc đến lả người rồi được dìu lên xe.Ngồi ở băng ghế sau,cô bé nhắm nghiền mắt tựa như một con thú bị thương, cơ thế run lên bần bật trong tiếng nức nở.
Diên và Hái Đường đi một xe. Dung Lỗi lái xe mình. Ớ ghế sau, Cố Minh Châu và Trình Quang mỗi người một bên kẹp Nguyễn Hạ ngồi giữa.
Chương 17: Chúng mình lấy nhau rồi về sống chung, để hàng đêm anh được ôm em ngủ
Quãng đường về thành phố dài lê thê mà im lìm không một tiếng động. Khóc chán khóc chê, Nguyễn Hạ uể oải dựa vào lưng ghế.
Cố Minh Châu và Trình Quang biết ý quay mặt đi, để dành cho cô bé một không gian riêng tư yên tĩnh.
Trong lúc tập trung lái xe, thỉnh thoảng Dung Lỗi lại liếc nhìn người ngồi sau qua tấm gương chiếu hậu. Cố Minh Châu vừa chợp mắt được một chốc, lúc tỉnh dậy tình cờ bắt gặp cái nhìn sâu thăm thẳm của anh, cô nhoẻn miệng cười đáp lại. Lúc ấy, ánh mắt trìu mến của anh bỗng nhiên chan chứa yêu thương.
Trong gương, Cố Minh Châu để ý thấy Nguyễn Hạ đang thất thần nhìn về phía t


XtGem Forum catalog