Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/727 lượt.
lanh nhìn cô đăm đăm ở cô. Khi thấy cô bé con nhăn nhó xuýt xoa, anh đã trao cô ấy một nụ hôn dài trong sự hưng phấn quyện lần xót xa. Sau đó lôi một tuýp thuốc tiêu viêm đã chuẩn bị trước ra, dỗ dành cô bôi vào. Ngày ấy, cô Cá vô tư lự của nhà họ Cố đã dùng vũ lực để che giấu vẻ thẹn thùng bằng cách nện cho anh một trận lên bờ xuống bờ, thành thử về sau tuýp thuốc phải san làm đôi cho hai người cùng bôi. Haha, thật đúng là “cánh cũ như xưa mà người nay đâu rồi." Cố Minh Châu vô tư tháo khăn tắm rồi thay quần áo ngay trước mặt Dung Lỗi. Cô mặc luôn bộ quần áo thể thao màu hồng bên ngoài áo lót, mái tóc âm ẩm rũ mềm mại xuống hai bờ vai, để lộ cần cổ thon thon, khuôn mặt mộc tinh khôi toát lên vẻ trong trẻo ưa nhìn. Chín giờ sáng, hai người cùng xuống lầu, đại sảnh vào giờ đó đã tấp nập người ra vào. Cố Minh Châu đút hai tay trong túi áo, đầu ngẩng cao, lẹt quẹt đi đằng trước, được một đoạn, Dung Lỗi khó kiềm chế nổi mình sải bước đuổi theo, túm cô lại cốt để kéo cái khóa áo lên thật cao, che bớt đi những dấu vết ân ái chỗ đậm chỗ nhạt hằn trên làn da trắng ngần của cô. Lựa lúc đó, Cố Minh Châu nắm lấy bàn tay anh rồi nhìn anh nhoẻn miệng cười, kế đó lại tưởng như rất vô tình, cô vấp chân ở ngay bậc tam cấp, chỉ kịp thốt lên “ối” một tiếng thế là ngã ngay vào lòng Dung Lỗi. Anh vươn tay ra đỡ cô theo phản xạ tự nhiên, bất chợt có ánh đèn flash xẹt qua khóe mắt, anh tỉnh bơ đưa mắt nhìn theo, quả nhiên, bóng người lấp ló sau chỗ ngoặt đằng kia đang luýnh quýnh bỏ chạy. Suốt đường đi, họ chẳng nói chẳng rằng. Cho đến khi chiếc xe dần lăn bánh chậm lại và dừng hắn dưới sân nhà Cố Minh Châu, cô vừa đưa tay dợm mở cửa thì anh hạ chốt cửa đánh “tách” một tiếng làm cô giật bắn mình. Dường như tình cảnh của sáu năm trước lại hiện về chỉ như mới ngày hôm qua, ngày đó, lần đầu tiên cô lôi chuyện chia tay ra nói, khi ấy, những ngón tay thon dài của anh siết chặt lấy vô lăng, bờ môi mím chặt hằn học nhìn trân trân về phía trước, song cô vẫn dửng dưng đẩy cứa toan xuống xe và anh cũng đã chốt cửa đánh “tách” một tiếng, nhốt cô lại trên xe như thế này đây. “Cố Minh Châu, em đừng quá đáng!” Giọng nói cùa chàng trai trẻ ngày đó run lên vì giận dữ. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để được kề vai sát cánh bên cô, vậy mà cô ấy nói, cô ấy không cần, cô ấy chê anh bất tài vô dụng. Sau một hơi rít sâu, rồi lại một hơi thật sâu nữa, chàng trai ấy bảo: “Em... em đừng hất anh đi như thế, Minh Châu à, so với em thì tương lai sau này của anh có là gì đâu, anh không cần nó, nếu như không có em, anh cần tương lai phỏng ích gì!" Dung Lỗi ngày ấy vẫn còn mang dáng dấp non nớt của dân nghệ thuật, ánh mắt anh nhìn cô đầy đau khổ, “Anh biết hiện giờ em đang rơi vào tình cảnh khó khăn, anh biết em không muốn kéo anh vào. Nhưng chúng ta là một mà Minh Châu, anh sẽ không bao giờ chia tay với em đâu. Anh biết em vẫn yêu anh” Thậm chí đến tận bây giờ Cố Minh Châu vẫn nhớ như in, ngày hôm đó cô mặc một bộ váy trắng có nếp gấp nhiều tầng rất mực tao nhã, đầu móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay trái lạnh ngắt đang giấu trong nếp váy. Cái đau chạy vào tim, cô gom góp sự tàn nhẫn trong mình thế rồi bắt đầu bằng việc bật cười thật khẽ, sau đó là từng con chữ độc địa nối tiếp nhau nhảy vọt ra khỏi cuống họng. Dung Lỗi chết lặng người, hai tay ôm lấy vai mình, gục trên vô lăng xe như một con thú nhỏ bị thương “Cố Minh Châu !” Dung Lỗi chau mày khẽ đẩy người đang thả ánh mắt trôi về nơi xa xăm là Cố Minh Châu. Khó khăn lắm mớt dứt được dòng hồi tướng, sau khi trấn tĩnh lại, cô liền tươi cười hỏi anh: “Hả ? Sao thế ?” Anh nhìn lảng đi một cách khó khăn, ánh mắt anh đăm đăm hướng về phía trước hồi lâu, sau đó mới từ tốn bảo: “Em, anh có cần phải chịu trách nhiệm gì không?"
"Thế thì còn phải xem anh muốn chịu trách nhiệm cho việc tối qua hay là chịu trách nhiệm với em cái đã.” Cố Minh Châu trả lời ráo hoánh. Sáu năm, quãng thời gian quá đủ để tôi luyện một người từng bị tổn thương trở nên mình đồng da sắt, lì lợm và cứng cổ. Giờ đây, đều phải đối mặt với tình cảnh đáng thẹn và khó đỡ kiểu này, thì cô vẫn có thể thảnh thơi bới móc từng chữ để vặn lại anh. Dung Lỗi mỉm cười, đoạn nói nhẹ bâng: "Chuyện đêm qua.”
"Thế thì khỏi, tình một đêm chứ có gì to tát đâu.” Cố Minh Châu nhoẻn cười, ngầm tỏ ý báo anh mở cửa cho cô xuống xe, "Tuy rằng anh là người sướng nhiều hơn.” Cô làm ra vẻ tự nhiên xoa nắn mấy dấu vết còn sót lại trên cổ. Dung Lỗi ngồi lặng người, ánh mắt nhìn cô ra chiều phức tạp, “Em chắc chứ”
Cố Minh Châu đọc được tín hiệu khác thường từ vẻ mặt của anh, cô chần chừ trong giây lát, trong lòng thoáng gợn chút băn khoăn, "Sno nào?” Mắt anh nhìn cô chăm chăm, ngón tay đặt trên vô lăng co lại, bẵng đi một lúc, khóe môi mới khẽ cong lên, rồi chẳng nói chẳng rằng, mở cửa xe thả cô xuống. Thế rồi cả hai người bọn họ đều để câu chuyện đêm hôm đó tự phai nhạt dần đi. Họ làm như vẻ chẳng một ai còn nhớ đến những rung động đã khuất bóng từ lâu bỗng ùa về vào đêm ấy nữa. Con người Dung Lỗi