XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/891 lượt.

xuống cạnh ghế, ôm chầm lấy bà ngoại: “Bà ơi, cháu chúc bà năm mới dồi dào sức khỏe... cháu nhớ bà lắm!”
Thấy bà ngoại nhìn Cố Minh Châu bằng ánh mắt ngờ ngợ, dì liền cươi rồi gợi chuyện để bà nhớ: “Đây là Sở Sở mà bà ơi! Chính là con bé Sở Sở thích ăn khoai lang nướng đó mà!” Khi đã nhớ ra đứa cháu, bà liền mỉm cười hiền hậu: "Bà lẩn thẩn rồi... tệ quá đi mất... thế còn hai chị em Vô Song đâu?”
Trình Quang nhảy phắt ra đứng chắn ngay trước mặt Cố Minh Châu, hấp tấp đáp: “Dì Nguyễn đi thăm Tiếu Hạ rồi ạ, tuần sau mới về, mới đó sao bà ngoại đã quên rồi?”
Sáu năm rồi, mỗi lần Cố Minh Châu nói dối trót lọt với bà ngoại là thế nào cũng thấy cô bần thần hồi lâu, thật tình mà nói, năm nay Trình Quang không nỡ để cô làm việc đó. Bởi suốt dọc đường lái xe, cậu đã thấy chị mình rúc người vào ghế, tủm tỉm đọc tin nhắn của Dung Lỗi, nụ cười mới ngọt ngào làm sao...
Buổi tối, có Cố Minh Châu xuống bếp nên bữa cơm tất niên thịnh soạn đâu ra đấy.
Cơm no rượu say, cả nhà quây quần trong phòng khách xem tivi, trong khi Trình Quang xởi lởi tiếp chuyện hai vị bô lão thì Cố Minh Châu chỉ ngồi được một lúc đã nhấp nhổm không yên, về sau tếch ra ngoài gọi điện cho Dung Lỗi.
Sau tín hiệu báo kết nối, câu “a lô” trầm thấp với chút hân hoan phấn khởi của anh xen lẫn tiếng nói cười rôm rả xung quanh vọng qua điện thoại bỗng dưng làm Cố Minh Châu chực òa khóc khi đang ngước mắt lên vòm trời đen sẫm chốn thôn quê.
“A lô? Minh Châu à?” Dung Lỗi dịu giọng gọi, sau tiếng mở cửa nối tiếp tiếng sập cửa vang lên, âm thanh náo nhiệt xung quanh đã lắng xuống, thậm chí tiếng dép khua trên nền nhà còn dội hắn vào trái tim cô, vừa dịu ngọt vừa chua chát.
"Năm mới vui vẻ. Em yêu anh, Đá yêu của em.” Dù giữa đêm đông giá lạnh, lưng cô vẫn đẫm mồ hôi, cô vòng tay ôm bả vai mình, giọng run run, từng bụm khói trắng tan loãng vào không khí tựa như sáu năm ròng khổ sở đang phai màu dần đi.
Sau hồi lâu im lặng, cuối cùng Dung Lỗi không kìm được tiếng thở dài đánh sượt ở đầu dầy bên kia, “Vậy sáng sớm mai về luôn được không? Anh đi đón em... Ỉn con, anh muốn gặp em, muốn gặp ngay bây giờ."
“Không được, đã bảo sáng ngày kia mới về cơ mà, bố em sẽ bực đấy.” Cố Minh Châu cũng đang xốn xang trong lòng nhưng cô vẫn mim cười cự tuyệt, “Ngoan, về đến nơi em sẽ đi gặp anh ngay, được không nào?”
Dung Lỗi chưa kịp đáp lời, Cố Minh Châu đã nghe thấy giọng lấc ca lấc cấc - nghe chỉ muốn đập - của Dung Nham chen vào: “Anh! Ông bảo anh vác cái mặt xuống chúc Tết kìa."
"Biết rồi, đến đây." Dung Lỗi hắng giọng đáp, Cố Minh Châu bật cười giục anh cúp máy, anh đứng dậy vừa rảo bước ra ngoài vừa dặn dò cô: "... Phái chú ý an toàn đấy, mai có tuyết, em nhớ lái xe cấn thận. Đến thì gọi điện cho anh... anh đợi em.”
Cố Minh Châu mím cười, gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc.
Trên bờ tường bao, bóng đèn tròn màu trắng sữa rót sáng dìu dịu, Trình Quang tựa người vào bậu cửa số phòng khách nhìn ra ngoài. Khuôn mặt khôi ngô lẩn sau bóng rèm. Ánh mắt hiền hòa đậu trên guơng mặt nghiêng nghiêng kiều diễm đang tủm tỉm của cô, bờ môi cậu nở một nụ cười dễ chịu.
Thời khắc này mới tuyệt làm sao.
Chương 7: Sáu năm qua, chúng ta hãy cho nó vào lãng quên
Nửa đêm ba mươi Tết, trời đổ tuyết, cơn mưa tuyết liên miên vượt qua thời khắc tiễn năm cũ đón năm mới, tới sáng mùng một thì tuyết thôi rơi. Trời quang đãng trong xanh trở lại vào buổi chiều.
Sau bữa trưa, cả nhà bốn người quây quần chơi một ván mạt chược. Ba giờ hơn, bà ngoại và bố thấm mệt nên tranh thủ đi nằm nghỉ lấy sức. Căn phòng nhỏ chỉ còn lại hai đứa con, Trình Quang báo muốn ra ngoài đi dạo, Cố Minh Châu ngồi không cũng chán, bèn tót theo cậu em.
Hàng xóm xung quanh, nhà nào nhà nấy đều đóng cửa cài then, đón cánh sum vầy. Con đường làng vắng tanh không một bóng người. Đôi ủng của Cố Minh Châu đạp trên vỉa hè phủ trắng màu tuyết. Trình Quang theo sau đỡ cô chị, người trước người sau chi cách nhau nửa bước chân, song không ai nói câu nào, cứ thong thả cất bước.
Chân thành mà nói, nếu đã có duyên gặp gỡ, thì sự im lặng giữa những người quen thân nhau chưa bao giờ làm ta thấy sượng sùng hay nhàm chán.
Họ lang thang mấy lượt đi về trên con đường dài, chẳng rõ nắng đã nhạt màu từ bao giờ, khói lên lượn lờ đây đó nơi đầu làng.
Trên đường về, rẽ qua chỗ ngoặt kia chính là nhà bà ngoại. Đang đăm đăm nhìn xuống chân, bỗng Cố Minh Châu đưa mắt nhìn sang người bên cạnh, "Chị nghe nói, cậu tính nhường ngôi cho thằng Tam Tam hả?”
Trong khi đó, Trình Quang còn đang mải mê đuổi theo những dòng suy nghĩ vẩn vơ của mình, câu hỏi bất thình lình của cô làm Trình Quang nghệt mặt một lúc, cậu gật đầu trả lời khi đã nắm rõ câu hỏi: "Vâng, em sắp rửa tay gác kiếm rồi, haha, định bụng giải quyết xong mới nói với chị.”
Gót chân cô dừng trên một đụn tuyết, cô ngước nhìn Trịnh Quang, lắng nghe cậu giãi bày.
"Sáu bảy năm lông bông, ăn chơi nhảy múa đã chán lắm rồi, không thể cứ sống mãi thế này được. Bây giờ chị đã có nơi có chốn, Dung Lỗi là người tuyệt vời, em nghĩ chắc mình cũn