XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/794 lượt.

iếc nữa.
Động tác nóng bỏng ấy đã cắt phựt dòng suy nghĩ của anh, Dung Lỗi lại bắt đầu chộn rộn xao động.
Cố Minh Châu cắn anh, cô bối rối truy hổi: “Phái thế không?”
“Ai mà chẳng già đi, những thứ không bị phai mờ theo thời gian càng trở nên đáng quý.” Hôn lên vành tai cô, anh chân thành trả lời.
Dục vọng dâng trào, cô không ngăn nổi những ngón tay mình lùa vào mân mê tóc anh. Anh trao cô nụ hôn đắm đuối, đoạn cười khẽ bảo: “Ỉn con nhà anh no bụng chưa? Hử? Hay anh lại cho em ăn thêm lần nữa nhé?”
Cô đẩy anh, còn anh lại thở dài đầy khoan khoái. Vừa cắn bờ môi cô, anh vừa cười báo: “Háu thật... lại bắt đầu rồi đấy"
Anh không nén nổi mình rục rịch khởi động lần hai. Cô quay lại ôm chầm lấy anh, giọng run run khẩn khoản: “Đá... hãy nghiền nát em. Ăn em..."
Tiếng cô cất lên đầy mê hoặc, khiến anh kích động đến độ phái gia tăng tốc độ và sức lực, suýt thì hất văng cô đi.
Khi đạt cao trào, cô đón nhận dòng cháy nóng bỏng của anh trong nức nở nghẹn ngào, hai người quấn lấy nhau sít sao, bao lâu sau vẫn còn mê đắm.
Tảng sáng, không khí còn rét mướt nhưng thật tĩnh lặng, êm đềm. Còn đôi tình nhân vẫn ôm nhau ngú ngon lành sau một đêm mệt nhoài.
Điộn thoại nhét trong túi quần quăng quật dưới sàn nhà tự nhiên run lên bần bật. Cố Minh Châu giật mình choàng tỉnh, cô hích luôn vào người Dung Lỗi “... Điện thoại kìa.”
"... Ừm.” Dung Lỗi uể oải đáp một câu chẳng đầu chẳng cuối.
Điện thoại vẫn gan lì đố chuông, buộc lòng Cố Minh Châu phái nhổ dậy, chồm qua người anh, khều cái quần đang vứt dưới đất để lấy điện thoại. Biết thư ký của anh gọi đến, cô liền đẩy anh, “Đá này, mau nghe điện thoại đi, của công ty anh gọi đấy.”
"Cứ bảo chiều anh đến,” Anh gạt bàn tay đang cầm điện thoại của cô sang một bên, làu bàu một câu rồi kéo cái chăn trùm kín đầu.
Nện cho anh một trận xong, cô đành nhấc máy. Đầu tiên cô hói có chuyện gì gấp cần giải quyết không, kế đó cô nhắn thư ký húy bó lịch trình buổi sáng, chuyển sang chiều hoặc đợi sáng mai. Thư ký ở đầu bên kia líu ríu vâng dạ, giọng ngập ngừng ướm hói, "Vâng! Vâng ạ! Được, tôi biết rồi ạ thưa giám đốc Cố?"
Cố Minh Châu gạt tấm chăn đang trùm mặt anh ra, anh đã lăn ra ngủ mấtt rồi còn đâu. Cầm điện thoại trên tay mà cô cười tưởng đứt hơi, "Ừ tôi đây. Không còn việc gì nữa chứ? Được, tạm biệt."
Gác máy xong, cô liền cúi người hôn chùn chụt lên mặt anh, “Sao giỏi ngủ thế không biết? Đồng chí Dung Lỗi này, khai thật đi, anh có thai rồi hả?"
Dung Lỗi buồn ngủ dip cá mắt, song vẫn tếu táo đáp trả : "Ừm... ừ, em phải chịu trách nhiệm đấy...”, nói rồi, anh lập tức lôi tuột cô vào chăn để ôm cho thoải mái. Cố Minh Châu không cựa quậy được, bèn nhéo lên ngực anh một phát sưng vêu. Dung Lỗi ưỡn ngực, xuýt xoa, “Lại đói hứ? Ỉn con muốn uống sữa chứ. Để anh mớm cho nhé?”
“Đồ cà chớn!” Cố Minh Châu cười mắng rồi né người tránh cánh tay đang quờ quạng của anh, cô xuống giọng van nài trong cơn thở dốc: “Đau... em dậy làm bữa sáng đây, anh cứ ngú thêm đi, đẫy giấc đẫy bụng thì tối đến mới mớm cho người ta được chứ nhỉ?”
Không nén được nụ cười tươi rói nở trên khóe môi, anh phải vầy vò cô mấy cái cho đã rồi mới chịu buông tay. Kế đó lại trở mình toan tiếp tục giấc ngủ dang dớ.
Ngày đông nghe con tim rạo rực trở lại, những kẻ đang yêu tất sẽ trở nên biếng nhác.
Lúc Dung Lỗi trầy trật bật dậy thì trời đã đứng bóng.
Anh vươn vai uể oải bước ra, thấy Cố Minh Châu đang quấn chăn ngồi trên sofa nói chuyện điện thoại với giọng điệu vui vẻ. Dung Lỗi bước tới gần cũng là lúc cô gác máy, anh kéo cả cô lẫn tấm chăn ngồi lên đùi mình rồi phát cho mấy nhát, “Nói chuyện với ai mà tí tớn vậy hả?"
Cố Minh Châu cúi đầu, lấp liếm ánh mắt hiền hòa chen lẫn niềm phấn khởi, tay nhấc cốc nước kê vào miệng anh, dỗ anh uống rồi lảng sang một chủ đề khác: “Cao Hạnh tổ chức hôn lễ sớm hơn dự định, mùng sáu là ăn cưới, cô ấy bảo em dẫn bạn trai theo, anh đi không?”
Dung Lỗi cầm tay cô đặt lên bờ môi mình, miết lên miết xuống nhẹ nhàng, đoạn gật đầu bảo: “Mình cùng đi. Em định mua quà gì cho cô ấy?”
“Em đặt may một bộ nội y để làm quà tặng cô nàng rồi, lúc đó anh mừng tiền cũng được.” Cố Minh Châu hôn lên vệt nước đọng trên môi anh, “Ra Tết, mùng mấy anh đi làm?”
“Mùng tám,” Dung Lỗi làm mấy động tác xoay cổ, lúc nghiêng về phía trước còn cố tình cụng đầu vào cô, “Từ hồi về đến giờ chưa có dịp nghỉ ngơi cho đã, sẵn dịp Tết nên được thể lười. Còn em?"
“Mùng hai.” Cố Minh Châu thở dài, “Dạo này em mải mê tán tinh anh, thành thử công việc bị trì trệ nhiều, Cao Hạnh sắp cưới rồi, chẳng biết lúc nào mới quay lại làm việc được đây, em phải thu xép cái đã."
"Hôm ba mươi chắc anh không đi đâu được, mùng một nhà em vần ở đây ăn Tết chứ?” Hai chữ “tán tinh" của cô đã dỗ dành được chàng trai Dung Lỗi, anh dịu giọng hỏi.
Cố Minh Châu lắc đầu, “Em và bố phải về quê ăn Tết. Mùng bốn ành anh có làm gì không? Em qua bên anh chúc Tết, tiện thăm ông nội"
Dung Lỗi bật cười, tay gãi gãi mái tóc rối bù, bông lơn bảo, “Em vẫn định cạnh tranh với Tư Tư thật đấy