Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/795 lượt.

à?”
Cố Minh Châu ngẩng phắt đầu, mắt gườm gườm, tay nhéo vào má anh, "Cấm không được gọi thân mật kiểu đấy nhé! Cứ gọi là con bé Điền nào đó cho em!”
Dung Lỗi phá lên cười nghiêng ngả. Cố Minh Châu bật dậy, sấn đến hóp cổ anh, ra sức lắc cho đến khi anh chịu ngả mũ xin hàng mới thôi. Dung Lỗi ôm cô bằng một vẻ cưng chiều như ôm một con thú cưng nhỏ xinh đang làm mình làm mẩy, “Ý anh là, em Điền... nào đó ấy, con bé được làm bằng giấy bọc kẹo, đẳng cấp không thế sánh với em dược, bắt nạt một con nhóc như thế chỉ càng chứng tỏ em là người nhỏ nhặt. Với cả... Sao em ngố thế nhỉ, lúc đó anh bực quá nên mới nói vậy.”
Cặp lông mày của cô dựng ngược lên, “Em thèm vào! Anh bạ gì nói nấy thì có!”
"Em thích anh cho em một trận há?” Lặng tiếng một lúc, anh chợt đổi giọng uy hiếp, đoạn cố tình xoay người cô lại, cả hai lăn từ trên ghế ngã xuống thảm trải sàn, quấn siết lấy nhau.
Trong phòng ăn, giữa làn khói vấn vít lượn lờ, Cố Minh Châu nấu đặt trên bàn một mâm thức ăn gồm hai đĩa thức ăn, một tô canh và bát cơm xới đầy ắp những hạt cơm trắng tinh, bóng bẩy. Chiếc muỗng múc canh uốn mình kế bên hai đôi đũa xếp châu đầu vào nhau.
Quãng thời gian này thật tuyệt vời.
Quay đi ngoảnh lại đã hai mươi chín Tết, hai người ai về nhà nấy.
Sai khi Nguyễn Vô Song qua đời, ở quê chí còn lại một bà mẹ già. Mấy cái Tét gần đây, Cố Bác Vân và Cố Minh Châu đều về quê đón Tết với bà.
Tối hôm hai chín, Cố Minh Châu gọi Cố Yên và Lương Phi Phàm tới ăn bữa cơm tất niên. Hôm đó, Trình Quang vác về nhà một đống pháo bông. Cơm nước đâu vào đấy, Cố Bác Vân phấn chấn ra vườn ngồi xem mấy đứa nhó bày trò.
Vừa châm ngòi pháo hoa, Lương Phi Phàm vừa nắm chặt tay cô bé Cố Yên nhát gan rồi kéo cô chạy biến khi lửa bén ngòi. Nhìn chung, hai đứa nhỏ vẫn đang trong giai đoạn cò cưa nhau.
Từ bé đến lớn, Cố Minh Châu và Trình Quang đã chơi với nhau nên trong trò này hai người phối hợp vô cùng ăn ý. Một người đứng trước sắp xếp, người kia châm lửa ở phía sau, pháo nối đuôi nhau nổ tưng bừng, in đủ màu sặc sỡ lên một góc trời.
Nô đùa xả láng đến tầm mười một giờ hơn, Lương Phi Phàm và Cố Yên ra về, chỉ còn lại Cố Minh Châu và Trình Quang. Chúc Cố Bác Vân một tuần rượu xong, cá nhà mới chịu đi nghi ngơi.
Chập tối hôm ba mươi, Trình Quang cầm lái đưa Cố Bác Vân và Cố Minh Châu lẫn lỉnh kính túi lớn túi bé quà Tết về quê nhà Nguyễn Vô Song.
Bà ngoại vốn xuất thân trong gia đình dòng dõi quân phiệt, góa chồng từ sớm, nhờ vào sán nghiệp tổ tiên để lại nên nửa đời người cũng trải qua trong nhung lụa, bà đã nuôi dạy hai cô con gái xinh đẹp trở thành những người xuất sắc mười phân vẹn mười.
Cô em gái dì Nguyễn đẹp lắm, dì ấy có trong tay những hai bằng thạc sỹ của trường đại học danh giá nước ngoài. Chỉ hiềm nỗi hồng nhan bạc phận, năm xưa chưa chồng mà chữa, dì bướng bính đòi sinh bằng được đứa con gái, đặt tên Nguyễn Hạ, về sau một thân một mình vất vả nuôi con, ai bảo giúp dì cũng gạt phăng đi. Cho đến năm Nguyễn Hạ tròn mười sáu, dì nhận lời mời ra nước ngoài diễn thuyết, trên đường về lại thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay.
Cú shock lớn ấy khiến bà ngoại già khụ đi chỉ trong một đêm, suốt mùa thu năm đó, bà lẳng lặng không nói lấy một lời. Mỗi lần từ quê lên là lại thấy dì Nguyễn ủ ê rầu rĩ suốt mấy ngầy liền.
Bước sang mùa đông, biểu hiện ngôn ngữ thường ngày của bà khiến con cháu trong nhà nhiều phen tá hỏa, cả nhà đưa bà đi bệnh viện thì bác sĩ chuẩn đoán bà đã xuất hiện triệu chứng của bệnh Alzheimer.
Hôm ấy, Cố Minh Châu cũng có mặt. Dạo đó Nguyễn Hạ vẫn là một cô bé loắt choắt, con bé mím chặt môi, kéo tay cô rụt rè hói: "Chị Sở Sở ơi, bệnh Alzheimer là ạ?"
Cố Minh Châu xoa mớ tóc rủ trước trán của Nguyễn Hạ, giải thích trong tâm trạng rối bời: “Là chứng mất trí hay gặp ở người cao tuổi.”
Năm đó, Nguyễn Hạ đang học ngoại ngữ, không lâu sau đã lên đường sang nước Úc xa xôi du học. Còn Cố Minh Châu vẫn đang trong thời kỳ yêu đương nồng thắm, lòng chỉ biết hướng về Đá yêu của mình mà thôi.
Về sau, thời thế thay đổi, Nguyễn Vô Song qua đời, toàn bộ tài sán của gia đình bị niêm phong. Chính mùa hè chói chang năm đó, cầm trên tay thông báo nhập học của Nguyễn Hạ lẫn phí điều trị tâm lý của Cố Yên, cô đã cười khấy vào tình yêu tuyệt đẹp cùng mơ ước trong sáng giữa mình và Dung Lỗi: bọn họ đều là con trai trưởng, con gái lớn trong nhà, nếu như không có ô dù của gia tộc thì lấy đâu ra những tháng ngày bình yên, lấy đâu ra cuộc đời mỹ mãn?
Khi bọn họ đến nơi, bà ngoại đang thiu thiu ngủ trên chiếc ghế bành kê trước cứa số. Trong phòng ấm áp, bà mặc bộ xường xám thời xưa màu xanh, choàng một tấm chăn, người hơi co lại, vẻ mặt hiền hòa lộ rõ sự an ổn.
Hai dì phụ trách chăm sóc bà thường ngày vẫn đang chăm chút lau dọn đồ đạc trong nhà. Thấy họ bước vào, dì liền cất tiếng gọi đế đánh thức: bà dậy, bà từ từ mở mắt, ngó chăm chăm hồi lâu, đuôi mắt nhăn lại vì cười: “Hai đứa đến đó à, ngoài trời có lạnh không?”
Đưa mấy thứ đang cầm trên tay cho dì, Cố Minh Châu bước lại gần bà, nhón gót ngồi