Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/802 lượt.

em thường nằm mơ thấy cảnh, lúc ấy anh đã là một người đàn ông bụng hơi phệ, tay dắt vợ tay ôm con, thản nhiên cười nói, bảo em rằng, chẳng sao cả, Cố Minh Châu ạ, đừng mãi day dứt về những chuyện thời trẻ nông nối nữa..." Cố Minh Châu cứ nói lan man, giọng cô càng nói càng lí nhí, càng nghe càng nao lòng, rồi bỗng bật thành tiếng nghẹn ngào, “Thật đáng sợ biết bao, em sợ anh hận em, nhưng cũng sợ thay vì hận, anh đã quên em...”
Cơ thế anh đang đè lên cô chợt trở nên cứng đờ. Anh lật người nằm xuống, kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô. Bẵng đi một lúc chẳmg ai nói với ai câu nào, căn phòng chỉ còn lại tiếng sụt sịt rất khẽ của Cố Minh Châu.
“Được rồi, được rồi, không nói nữa...” Dung Lỗ trút tiếng thở dài thườn thượt, “Sáu năm qua... chúng ta hãy để nó vào quên lãng. Những việc xảy ra trong khoảng thời gian đó, bất kể đúng hay sai, bất kể liên quan tới ai, hãy cứ gạt hết sang một bên.”
Cuối cùng cô cũng đợi được câu nói này của anh, vị cay xè “hàng thật giá thật” nơi sống mũi vẫn chưa nguôi ngoai, thay vào đó lại càng nặng nề hơn. Cô vòng tay qua hông, quờ quạng lên tấm lưng săn chắc của anh. Anh cũng siết chặt cô vào lòng.
Có nên nói với anh ấy không? Thâm tâm cô đang giằng xé dữ dội, Ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt của người đàn ông đẹp trai ấy cũng đang mỉm cười nhìn mình, sâu trong ánh mắt thấm đượm vẻ tiếc nuối và cũng có cả sự đấu tranh dù rất mờ nhạt.
Đá ơi, em đã sinh cho anh một đứa con trai, năm nay vừa tròn năm tuổi, đang sống bên Mỹ với cô em họ của Phương Phi Trì.
Bờ môi Cố Minh Châu khẽ run lên, những lời thoại đã thuộc làu làu như cháo chảy chỉ chực buột miệng tuôn ra.
Nhưng cô không dám, cô phân vân lưỡng lự. Anh vừa mới nói “hãy cứ gạt hết sang một bên”, với tính cách của Dung Lỗi, nếu bây giờ cô nói ra, hẳn anh sẽ nổi giận và khăng khăng là cô đang diễn kịch. Đành rằng đúng là cô cũng có diễn một tí.
Năm phần trăm còn lại, dễ chừng anh sẽ lên cơn điên, bóp cổ cô tới khi nào cô chịu khai ra đầu đuôi ngọn ngành mới thôi.
Phải nói sao đây? Mùa đông này, thằng nhóc lém lỉnh ấy đã biết trượt tuyết rồi! Con nó nói tiếng Anh giọng Mỹ ngon lành lắm, song nó vẫn đọc được vanh vách cả đoạn dài những tác phẩm thơ văn kinh điển của Trung hoa, lại còn biết hát biết nhảy khiến ai cũng quý. Thằng bé chính là chàng hoàng tứ nhỏ của Phương Đông mà tất cả con gái trong trường mẫu giáo đều ngưỡng mộ.
Thế nhưng, anh chưa một lần gặp con, anh chẳng hề hay biết, trên đời này có một đứa nhóc gọi anh là bố.
Thằng bé rất thân với Phương Phi Trì, mỗi năm hai người gặp mặt không biết bao nhiêu lần. Nhưng nó chi biết mặt bố qua những tấm ánh mà thôi, nó chỉ biết bố mình tên Dung Lỗi, nó tưởng bố nó đang đi công tác ớ một nơi rất xa.
Liệu năm năm thìéu thổn tình cám ấy có giống như dòng thác lũ cuồn cuộn đổ về nhấn chìm cô chăng?
Cố Minh Châu giống như một đứa nhỏ chưa làm xong bài tập về nhà trong khi kỳ nghỉ sắp kết thúc. Chẳng kịp hồi tướng lại thời khắc luyệt vời nhất đang dần vụt qua, nó ủ dột tự nhú sao không hoàn thành đống bài tập này ngay từ đầu đi. Ánh nhìn đầy phức tạp xoáy vào khuôn mặt với nhiều nét hao hao ngay trước mắt, cô đang vật lộn với nỗi nhớ con trai trào dâng mãnh liệt và ý muốn níu giữ thứ hạnh phúc ích kỷ ngay trong tầm tay.
"Minh Châu?” Dung Lỗi gọi cô như dò hói, cô đã nhìn anh bằng đôi mắt ngây dại không biết bao lâu rồi, “Em có gì muốn nói với anh à?”
"... Không.” Nói xong câu chối bay chối biến ấy, cô áy náy đến độ suýt thì cắn vào lưỡi, nghĩ ngợi một lúc, cô lại báo: “Nhưng mà sau hôm mùng bốn thì có. Đợi gặp ông nội anh xong, em có một chuyện rất quan trọng muốn nói với anh. Đó là một chuyện vui, rất vui Đá ạ.” Cồ nhấn mạnh.
Năm phần trăm cuối cùng, cô cá hai người sẽ không đến nỗi phải cải vã vì chuyện này. Mẹ phú quý thế nào nhờ phúc của con, cô không tin Dung Lỗi sẽ nổi cơn tam bành khi biết mình có một đứa con trai lớn bằng ngần này từ trên trời rơi xuống! Dù có thể anh sẽ giận vì bị cô giấu bao năm, nhưng cô sẽ đợi đến khi nào anh nguôi ngoai, có lẽ anh sẽ hiểu được nỗi vất vả bao năm nuôi con một mình của cô, liệu thế chăng?
Cố Minh Châu tự khích lệ chính mình, cô quyết tâm phải mua thuộc bằng được ông cụ nhà họ Dung rồi mới tính tiếp.
Thời trẻ, ông nội Đung Lỗi từng đi lính, sau giải phóng ông vẫn phục vụ trong quân đội cho đến khi về hưu, ông từng giữ chức vị quan trụng mà lính dưới quyền cũng nhiều người có tài. Hai người con trai của ông, một theo nghiệp kinh doanh, một làm chính khách, cả hai đều là những nhân vật có máu mặt ớ thành phố C.
Bản thân ông là cao thủ Thái cực quyền. Có vẻ như từ xưa đến nay ông cụ không bao giờ can thiệp vào việc riêng của con cháu trong nhà, nhưng dù thế nào thì đám con cháu nhà họ Dung vẫn răm rắp nghe theo mọi sắp đặt của ông cụ. Một đại gia tộc vừa có quyền vừa có thế cả về chính trị lẫn kinh doanh cũng từ đó mà hình thành.
Cố Minh Châu từng có may mắn được lĩnh giáo sự lợi hại cứa ông.
Khoảng thời gian sau khi dì Nguyễn qua đời, còn bản thân Lương Phi Phàm vẫn chưa ra


XtGem Forum catalog