Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/796 lượt.
g thành kẻvô dụng rồi.” Đoán chừng cái nhìn của mình có phần mông lung nên Trình Quang hơi cúi xuống, mắt đăm đăm vào đôi chân thẳng tắp của cô, “Dạo này em thường đến công ty của Lộ Hân Nam, giúp cô ấy mấy việc. Tự nhiên em thấy hai năm trời học quản trị kinh doanh vẫn hữu ích ra phét nên tính đi học tiếp. Hôm kia, Lộ Hân Nam đã giúp em đăng ký một trường đại học bên Mỹ rồi, em muốn thử xem sao.”
Cố Minh Châu chăm chú lắng nghe rồi gật đầu, lát sau, cô bất ngờ giơ tay véo má cậu em, kéo xếch mặt cậu lên nhìn thẳng vào mình, cô nheo mắt cười hỏi: “Khai thật đi, cậu vì Lộ Hân Nam chứ gì?”
Cậu chàng Trình Quang bảnh trai tuy không sừng sỏ bằng Kỷ Nam hay Châu Yên Hồi nhưng ít nhiều cũng đạt được vị trí đầu só nho nhó. Tuổi trẻ tài cao, ấy vậy mà từ lúc bỏ ngang việc học hành tới nay, nực cười là ngay cả một cô bạn gái cũng chẳng thèm 1ó mặt.
Đám bạn bè xung quanh rí tai nhau bảo Trình Quang và Jessica là một dôi, nhưng cô lại thấy Trình Quang đang thầm thương trộm nhớ Lộ Hân Nam thì đúng hơn.
Sau cái chau mày, Trình Quang phá lên cười. Trong ráng chiều dần buông, bóng chàng thanh niên hiền lành đổ xuống nền tuyết trắng giống như một thiên thần hộ mệnh bước ra từ trong truyện tranh.
Trình Quang đặt ngón tay lên môi suỵt khẽ rồi nháy mắt với cô. Cố Minh Châu nhếch môi cười, đoạn gật đầu.
Cuối cùng thì táng đá đè nặng trong lòng cô bấy lâu nay đã được gỡ bỏ.
Sáng mùng Hai, tầm chín giờ hơn, Cố Minh Châu đã có mặt ở thành phố C. Trình Quang đưa Cố Bác Vân về nhà trước, còn cô tạt qua Vi Bác.
Vừa đặt chân đến công ty, người đầu tiên cô gặp là con bé Jessica hơn hớn trong chiếc áo măng tô màu bạc, nom quyến rũ hút hồn như một con cáo. Cô nàng sánh vai đi cạnh anh chàng điển trai Lâm Viễn của bộ phận thiết kế, trông càng bắt mắt hơn.
Sẵn cơn phấn chấn trong người, Cố Minh Châu cũng tươi cười chúc tết bọn họ. Vào tới văn phòng, cô liền điện ngay cho Dung Lỗi. Ấy vậy mà gã tốt số kia vẫn đang ngon giấc, anh tủm tỉm hoi cô bằng tiếng khàn khàn gợi cảm: “Về rồi à?”
“Vâng, em đang ở công ty. Chẳng là Lộ Hân Nam nhờ em đánh tiếng với Lương Thị tài trợ cho cô ấy nên sáng nay em hẹn Lý Vi Nhiên sang nói chuyện. Chắc tầm mười rưỡi là xong việc, mười một giờ anh phải dậy đi nhé, mình sẽ đi ăn cơm vào lúc mười hai giờ, anh nhớ chưa? Ba giờ chiều em còn có cuộc họp nữa chứ.” Ngón tay cô ấn lia lia lên PDA[1'> đế sắp xếp mấy việc lặt vặt, lòng thấy vui như rót mật.
[1'> Thiết bị kỹ thuật số hỗ trợ cá nhân thường được gọi là PDA (Personal Digital Assistant)
Dung Lỗi uế oái đáp một tiếng “ừ” đượm vẻ ngái ngủ, đoạn hổi: “Tầm trưa em nấu cơm nhé?"
“Anh muốn ăn gì đế em nấu cho!”, nghe tiếng cô cười, Dung Lỗi kéo dài giọng “ờ” một cách ẩn ý, "Vậy bữa trưa làm đơn giản thôi, món tráng miệng... em xem thế nào hợp lý thì làm nhé?”
“Ừm, em biết rồi. Tạm biệt anh yêu!”
Chẳng rõ động cơ gì thúc đẩy mà mấy tháng gần đây, Lộ Hân Nam bán mạng cho công việc. Cả núi tiền nhà cho làm vốn cũng tiêu sạch sẽ, bây giờ chẳng còn được bao nhiêu. Cô nàng ngại không dám ngửa tay xin tiền bố nữa, đành chạy vạy khắp nơi xin tài trợ.
Mà ở thành phố C này, nói đến vay tiền đương nhiên người ta sẽ nghĩ ngay đến Lương Thị.
Cố Minh Châu giúp bạn mình đánh tiếng, nhưng bởi số tiền không nhỏ nên cô phải hẹn riêng Lí Vi Nhiên đế ướm hỏi trước đã.
Cuộc sống hôn nhân đã làm Lý Vĩ Nhiên thêm phần điển trai và chững chạc hẳn lên. Bữa nay cậu chàng mặc áo khoác kiểu đời Đường, đi đứng nói năng cũng tỏ rõ tác phong của con nhà danh sĩ.
Bố Lộ Hân Nam là dân tai to mặt lớn trong ngành giải trí của thành phố C, cô ấy muốn vay vốn thì lẽ đương nhiên Lương Thị chẳng việc gl phái lo sau này không có người trả. Công việc diễn ra thuận lợi nhanh chóng, Cố Minh Châu cười trêu Lí Vi Nhiên: “Giang Nam đất lành chim đậu, đất thiêng mới sinh ra hiền tài, xem ra Giang Nam đã hun đúc nên một chú Năm nhà họ Lý có tác phong tự do khoáng hoạt của các bậc danh sĩ!”
Tiểu Toàn vừa đưa tài liệu vào, nghe cô nói vậy, ánh mắt không khỏi ngó nghiêng ngó dọc. Cố Minh Chầu tinh ý nhận ra, cô liền gọi Tiểu Toàn bưng hai tách trà vào văn phòng. Bình thường thì lạnh tanh như tiền, hôm nay lại vâng dạ nhu mì, lon ton đi bưng nước.
Lý Vi Nhiên không mảy may nhận thấy giữa hai người đang tồn tại một cơn sóng ngầm cuộn trào dữ dội, cậu ta đón tách trà từ tay Tiểu Toàn, miệng còn mỉm cười chúc mừng năm mới.
Người đẹp băng giá nức tiếng của Vi Bác chỉ vì một câu nói: “Cám ơn, chúc em năm mới tốt lành” mà thẹn đó cả mặt.
"Tần Tang định ở Giang Nam đến bao giờ? Chú cứ đi đi về về như thế, nó không thấy xót à?” Tay chậm rãi sắp xếp đống tài liệu Tiểu Toàn mới đưa, nhân thể tán gẫu mấy chuyện nhà cửa với Lý Vi Nhiên. Lý Vi Nhiên thấy Tiểu Toàn vẫn đứng đó, thành thử cũng ngại không muốn nhanh nhảu như thường ngày với Cố Minh Châu. Cậu ta nhấp ngụm trà, vẻ yêu thương trìu mến rạng khắp mặt mày, cười khẽ báo, "Bao giờ rảnh rỗi, chị qua khuyên cô ấy hộ em với. Cô ấy mua một tiệm