Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/801 lượt.
mặt giúp đỡ, cô rơi vào chốn đường cùng, đành giấu Dung Lỗi đi gặp ông nội anh. Ông cụ không hề có biểu hiện ngạc nhiên hay thịnh nộ hoặc như thể vừa trút được gánh nặng khi nghe cô đặt vấn đề chia tay với Dung Lỗi để đổi lại một món tiền từ nhà họ. Ông cụ chỉ cười hiền từ, nhã nhặn mời cô ngồi xuống, rồi lại dặn dì Vi bưng cho cô một cốc nước mát.
Ông bảo, Minh Châu ạ, cháu là một cô gái tử tế.
Ông lại nói, nhà họ Dung quen nếp dân chú, chỉ cần bọn trẻ sống thoải mái thì Dung Lỗi yêu ai, lấy ai, ông đều tán thành. Cũng như việc nó là cháu đích tôn nhưng lại khăng khăng đi theo con đường nghệ thuật, từ bỏ nghiệp kinh doanh của gia đinh, ông cũng không quan tâm, mà có muốn quan tâm cũng khó.
Ông còn bảo, cháu cứ cầm tiền đi. Thực tình ông rất thương cháu, dạo gần đây Dung Lỗi chạy ngược xuôi tận dụng mối quan hệ để xin xỏ cho Cố Bác Vân, việc này ông không hề cấm nó. Nhưng chuyện này hệ lụy quá lớn, không một ai đủ quyền để giải quyết cả. Cháu là ngưòi thông minh, việc của thằng Đá, cháu cứ liều liệu mà làm, người nhà ông không muốn can thiệp vào.
Nhà họ Dung trải qua mấy đời giàu sang trong căn nhà rộng rãi khang trang đã nhiều năm tuổi. Bấy giờ cô ngồi đó, nghe ông cụ nói vậy, trong lòng có cảm giác hơi lạnh của tòa nhà cổ kính này đang thấm sầu vào tận xương tủy mình, hơi lạnh rần rần từ gan lòng bàn chân lan lên, những đầu ngón tay đang bấu vào gấu chiếc áo phông màu đen trở nên trắng bệch, còn lòng bàn tay thì túa đầy mồ hôi.
Hôm đó bước ra khỏi nhà họ Dung, trên đường cuốc bộ về, nắng chiều đã chênh chếch đằng tây cho hoàng hôn buông xuống, đón đêm chực ùa về.
Cô cứ đi cho đến khi phồng rộp cá chân, tròng mắt đỏ hoe, cay xè vì nín nhịn cho đến cuối chẳng một giọt nước mắt nào tuôn rơi.
Cố Minh Châu ví tới nhà lúc trời sẩm tối, Cố Yên đã lo cơm nước tươm tất chỉ chờ có cô.
Một mình trong căn phòng ăn tối om thiếu vắng ánh đèn, cô em gái nhỏ nhắn yếu ớt đang ngồi trông ra cửa, nhưng lại chẳng hề biết chị mình về từ lúc nào. Cố Minh Châu rón tay khép cứa, lòng quặn đau từng khúc.
Quá tình cô rất thương cố Yên.
Năm đó khi Cố Yên vừa tốt nghiệp phổ thông, cuộc đời đang rục rịch bước sang trang mới. Cô bé còn chưa kịp biết mùi vị của tự do thì tin dữ nối đuôi nhau kéo đến. Trước là mối tình đắm say tha thiết mang tên Phương Diệc Thành bỗng nhiên mất tăm mất tích, sau là bố ruột bị công an bắt giữ.
Cả nhà rối như mớ bòng bong khi nhận được tin, Phương Diệc Thành không phải trẻ mồ côi, cậu ta chính là con trai thứ ba của tướng Phương Chính, đồng thời cũng là cảnh sát nằm vùng đã nắm trong tay đầyy đủ chứng cớ xác thực mọi phi vụ làm ăn bất hợp pháp, mang tính chất xã hội đen của nhà họ Cố.
Cố Yên choáng váng ngay tức thì, ròng rã suốt mấy ngày đêm, con bé nằm trên giường mà mắt mở thao láo, không ăn không uống, tóc thì đua nhau rụng tơi bời.
Dạo đó dì Nguyễn cũng hao gầy đi bao nhiêu, vừa phải giải tán đám dand em chưa bị sờ gáy trong nhà, vừa chi đạo Cố Minh Châu đi cầu cạnh khắp nơi để lo cho cố Bác Vân, còn mình thì từ sáng sớm cho đến tối mịt gồng mình chăm Cố Yên đến từng thìa cháo từng thìa nước.
Khi sức khóe dần hồi phục, Cố Yên bắt đầu vác bộ mặt tươi cười cùng những lời thăm hỏi, theo chân Cố Minh Châu đến thăm nhà chú bác nhưng nhận lại chỉ có sự thờ ơ lạnh nhạt. Ngày tháng đằng đẵng trôi cho đến một đêm, Phương Diệc Thành bất ngờ trở về, cậu ta trèo vào từ cửa sổ phòng Cố Yên, đòi đưa con bé theo.
Trong lúc hai người giằng co đã đánh động đến dì Nguyễn. Cơn tam bành nổi lên thiếu điều dì bắn chết Phương Diệc Thành.
Nhưng sở dĩ Phương Diệc Thành chưa bị dì bắn chết là bới Cố Yên đã cố sống cố chết giữ bằng được dì Nguyễn.
Là vậy đấy, nó cố sống cố chết giữ bằng được cho đến khi cơn đau tim cùa dì tái phát, dì chết trong tình trạng mặt mũi tím tái.
Đời này, người thương yêu mình nhất lại trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay mình, kế từ nay thế là chẳng còn gì, chẳng còn lấy cả nụ cười.
Sẽ chẳng còn ai chịu lắng nghe con bé rú rỉ kể lể những chuyện vặt vãnh của tuổi dậy thì, sẽ chẳng còn giọng nói hiền hòa chỉ bảo điều hay lẽ phái cho con bé nữa.
Sẽ chẳng còn ai chạy sang phòng con bé bầu bạn vói nó vào mỗi đêm trời tối sẫm, bảo Cố Yên phải mạnh mẽ lên nào, con xem công chúa cả của nhà ta, trời có sập xuống chị cũng không sợ.
Sẽ chẳng còn ai vào mỗi sáng sớm mùa đông, ân cần mặc quần áo, chải đầu cho con bé trong khi nó vẫn còn mắt nhắm mắt mở, chẳng còn ai bảo với nó, công chúa nhỏ nhà ta khỏe ngủ thế này, sau này lấy chồng bị mẹ chồng chê cười thì phái làm sao?
Kể từ đó, Cố Yên hoàn toàn suy sụp.
Cố Minh Châu lặng lẽ thu xếp hậu sự cho dì Nguyễn.
Trong một loạt những sự việc nối đuôi nhau ập tới, cô đã từng oán trách rất nhiều người, thậm chí cũng từng xách súng phục kích ngoài cổng nhà họ Phương, định bụng phải bắn vỡ đầu Phương Diệc Thành hoặc lão già đầu sỏ Phương Chính mới hả lòng.
Vậy mà kể từ lúc dì Nguyễn ngã xuống, cô đã tháo gỡ toàn bộ thù hận.
Khi “gánh vác" trở thành một động từ thiết thực thì “yêu” hay “hận” đố