Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/817 lượt.
sao chị cũng đến - Sao chị biết hôm nay em về!”
Vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, Nguyễn Hạ liền ôm chầm lấy cố Minh Châu. Dung Lỗi đứng đó, mỉm cười và chứng kiến khuôn mặt bơ phờ, lạnh như tiền của Cố Minh Châu khi được cô em gái trao cái ôm.
Vẻ mặt cô chết lặng chứ không biểu hiện cám xúc nào khác.
Thấy cô không hỏi han gì, Nguyễn Hạ chừng hơi sợ bèn le lưỡi báo:“Chị... em muốn tặng chị một bất ngờ mà, chị giận đấy à ” Bấy giờ Dung Lỗi đã xoay ra đứng cạnh Nguyễn Hạ, thấy vẻ mặt cứng đờ của cô, anh thản nhiên nở một nụ cười.
Còn cô chẳng tài nào gượng cười cho được, chí có mồ hôi chảy từng dòng trên lưng.
Loáng thoáng bên tai câu hỏi tò mò của Nguyễn Hạ: “Kevin, anh quen chị em à”
Ánh mắt Dung Lỗi dán chặt vào cố Minh Châu, cười thích chí bảo, “ừ, anh và chị em quen nhau lâu rồi...”
Dường như Cố Minh Châu đang chìm trong một cơn ác mộng buốt giá, cô bị bóng đè, muốn cựa quậy mà không cựa quậy được. Cô thấy anh cười vẻ thản nhiên, từng câu từng chữ thoát ra khói miệng anh thật tàn nhẫn, thế mà cô ngay cả mở miệng ngăn anh lại cũng khó mà làm được.
“Hi... Tiểu Hạ!” Dung Lỗi đang nói bỗng nhiên bị cắt ngang.
Có làn hơi thở ấm áp vây quanh cố Minh Châu, đập nát vụn cơn ác mộng của cô. Cô gượng gạo quay đầu thấy Trình Quang đang khoác vai mình, cậu mỉm cười chào người đối diện trong hơi thở hốn hến, “Anh Dung... ta lại gặp nhau rồi!"
Nguyễn Hạ càng ngạc nhiên hơn, “Anh Trình Quang cả anh cũng biết hôm nay em về à"
“Anh đến để đón em đây. Mừng em trở về, Tiểu Hạ!” Cậu cười nói với Nguyễn Hạ, tảng lờ ánh mắt sắc lẹm và lạnh lẽo của Dung Lỗi. Cố Minh Châu vẩn bồn chồn không yên trong lòng cậu, cánh tay đang ôm vai cô liền siết chặt thêm, có thế mới khiến vẻ hoảng loạn đang choán đầy mắt cô dịu xuống ít nhiều.
“Trình Quang nắm thông tin cũng nhanh nhỉ." Nhất cử nhất động của hai người bọn họ đều lọt cả vào mắt Dung Lỗi, anh nói bằng giọng đều đều.
Sẩm tối ngày hôm qua anh mới tung tin ra, hiển nhiên vẫn kịp để Trình Quang dự trù.
Sau cả một quãng đường dài phải chạy, cho đến tận bây giờ, khuôn mặt sáng sủa ấy vẫn mướt mồ hôi đi kèm hơi thở hổn hển, cậu trai trẻ nhếch miệng cười, nhìn thắng vào mắt Dung Lỗi đáp, “Có lòng thì tất sẽ kịp.”
Đương nhiên cậu thừa biết chính Dung Lỗi là người tung tin. Anh ta toan mượn mồm cậu chuyển lời đến Cố Minh Châu. Chứ không làm gì có chuyện tìm hiểu mãi mà vẫn không ra, thế rồi đùng một cái, tất cả đều nổi lềnh phềnh trên mặt nước chỉ sau một đêm. Chỉ vậy thôi đã đủ để Trình Quang nhận ra Dung Lỗi là kẻ khó lường, nhưng ngay lúc này đây, cậu chỉ có thể dành cho anh ta sự tức giận và khinh thường.
Nguyễn Hạ đứng một bên, dỏng tai nghe mà ù ù cạc cạc, hết nhìn người này lại ngó người kia. Tuy Dung Lỗi đang nói chuyện với cô ấy, nhưng ánh mắt luôn lia về phía cố Minh Châu. Trình Quang mạnh dạn kéo Cố Minh Châu nép sát vào lòng mình, kề tai cô thì thầm: "Đừng lo, cứ giấu trước đã, bao giờ chị nghĩ thông suốt thì mình lại quyết”
Cố Minh Châu đã bình tĩnh hơn một tẹo, cô lắng lặng gật đầu với Trình Quang.
Cô kéo Nguyễn Hạ, nhéo cho nó một cái: “Sao lại về sớm thế này đồ án tốt nghiệp đã làm xong chưa”
Nguyễn Hạ vừa cười xòa vừa né tránh, “Em tranh thủ thời gian nên xong sớm,” cái nhìn trong veo mà đầy trìu mến không quên gửi về phía Dung Lỗi. Song từ nãy đến giờ ánh mắt anh vẫn như khoan vào người Cố Minh Châu.
Lúng túng trước cái nhìn của anh, Cố Minh Châu bèn ngoảnh đầu láng tránh.
“Người em cần đón đâu, mấy giờ hạ cánh" Dung Lỗi lên tiếng hỏi làm Cố Minh Châu đưa mắt hướng về phía biển người như một phản xạ tự nhiên.
Trình Quang hơi nghiêng người chắn tầm nhìn của cô, cậu cười bảo; “Em thấy chị bận nên vừa báo thằng Tam đi đón rồi. Chị và anh tầm chiều còn nhiều việc đúng không Để em đưa Tiểu Hạ về trước, chắc bà ngoại đợi sốt ruột lắm rồi.”
Nguyễn Hạ “há" một tiếng rồi liếc nhìn Dung Lỗi.
Song Dung Lỗi còn mải đăm chiêu dõi nhìn theo đám đông. Gã đàn em của Trình Quang vừa đón đường một cô gái đang đẩy hành lý, thấp thoáng có bóng một đứa trẻ đang ngồi chễm chệ trên đám vali ấy. gã Tam kia bận phân trần gì đó với cô gái nọ.
Nghe Trình Quang nói vậy, Dung Lỗi liền gật đầu. Nguyễn Hạ chực nói lại thôi, lát sau cô chào hai người rồi lặng lẽ theo Trình Quang.
Đằng kia, vừa nghe A Tam giải thích xong, cô gái liền đưa mắt nhìn Cố Minh Châu, nhận được cái gật đầu của Cố Minh Châu, cô bèn theo ATam.
Lúc này Dung Lỗi mới dám thừa nhận, anh vừa có linh cảm. Trong lòng anh gợn lên một thứ cảm xúc rất ỉạ, dường như... như thế có thứ gì đó vô cùng quý giá sắp rời xa anh.
Bữa đó ở trên xe, trong điện thoại vọng ra tiếng lanh lảnh như giọng trẻ con trước khi Cố Minh Châu làm đổ cốc hoành thánh...
Sáng nay, khi bảo muốn cùng anh đi đón một người, vẻ mặt cô rất hiền...
Trong đám người đang dợm cất bước kia, đứa trẻ mặc áo khoác đỏ cứ ngọ nguậy không ngừng...
Có một lần, Duệ Duệ chỉ vào anh mà gọi “Đá nhó”, Cao Hạnh tỏ ra hoang mang...
Còn nữa, còn có vết sẹo ở vùng bụng dưới của cố Minh Châu!
"Đó là ai” Bấ