Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/768 lượt.

ng lại đói.”
Dung Lỗi hít hà một hơi, đoạn bảo, "…..Anh phải cảm ơn Lộ Hân Nam mới được."
Anh nói hết mực chân thành, đột nhiên lại gợi Cố Minh Châu nhớ dến chuyện Phương Phi Trì, cô chớp ngay lấy cơ hội, bóng gió gần xa, “Ờ….thương ai thương cá đường đi lối về, anh có thể bỏ qua cho Phương Phi Trì được không? ”
"... Vậy em có thể thôi nhắc tới người đàn ông khác khi đang nằm trên giường của anh, trong vòng tay của anh được không? ” Dung Lỗi cáu kỉnh, anh dằn cơn giận xuống, may thay chưa giở giọng ngay tại trận đấy.
Cố Minh Châu biết lỡ lời nên im bặt. Thay vào đó cô bèn nũng nịu cắn cằm anh.
Dung Lỗi giận lắm, anh cúi đầu ngấu nghiến hôn cô, cho đến khi nào không thở nổi nữa thì thôi, sau lại chuyển sang mút mát từng li từng tí một.
“Anh thích Dung Dịch lắm, cám ơn em đã sinh con cho anh.” Anh lí nhí nói “
Cố Minh Châu vươn tay siết chặt eo anh, kéo cơ thể hai người càng thêm gần gũi, “Thực ra... lúc đó, chỉ cần em nghĩ đến việc mình đang mang thai đứa con của anh, bao giờ nó lớn lên với khuôn mặt giống anh như tạc hoặc có tính khí cáu kính y chang anh, là em lại cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, chẳng việc gì tuyệt vời hơn việc đó. Đá ạ, em không dối anh đâu, không phải vì một mình anh mà em mới giữ lại đứa con này. Lúc đó em đã nghĩ, mình đã sinh con cho anh ấy, dẫu kiếp này không còn gặp mặt nhau nữa thì ít ra trong quãng đời còn lại, mình cũng không cảm thấy quá buồn." Như được cởi tấm lòng, Cố Minh Châu bèn dốc cạn tất cả tâm tư của mình, lan man một hồi rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Dung Lỗi lắng nghe rồi ôm người phụ nữ đã thở đều đều ấy vào lòng, tiện tay kéo chăn cho đứa con trai đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh. Anh vân vê vành tai mịn màng của cô, lòng ngẫm lại những chuyện đã qua, về cô, về mối tình nhập nhằng yêu hận giữa hai người.
Đêm về khuya, trong căn phòng vẳng nghe tiếng thở đều đều, Dung Lỗi dần trôi vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Dung Dịch là người đầu tiên mở mắt.
Chẳng rõ cậu nhỏ này được di truyền cái tính nóng nảy từ ai mà mới sáng ngày ra đã quạu quọ rồi. Cậu nhỏ tỉnh dậy, thấy mình xoãi tay xoãi chân chiếm hết phân nửa giường, còn bố mẹ thì nằm quấn lấy nhau trong góc, đã thế, người mẹ thân yêu còn quay mông về phía cậu, Dung Dịch đâm bực mình, bực lắm cơ.
Đêm qua Dung Lỗi không dùng thuốc an thần nên giấc ngủ không sâu. Dung Dịch vừa trở mình ngồi dậy, giường hơi rung rung là anh đã choàng tính. Mở mắt thấy cậu con trai đang sưng sỉa mặt mày, đáng yêu quá chừng.
Anh đặt ngón trỏ lên môi làm dấu bảo “suỵt, khẽ chứ" rồi ngoắc tay gọi con trai. Đột nhiên Dung Dịch quên béng mất hai chữ “khí phách” viết thế nào, nó chẳng khác nào một chú cún con hơn hớn nhổm dậy theo tiếng gọi của chủ.
Dung Lỗi nhích ra mép giường, chừa chỗ cho Dung Dịch leo sang. Thằng bé chen vào giữa bố và mẹ, bụng dạ hả hê khôn xiết.
Nhìn khuôn mặt búng ra sữa, nét nào ra nét ấy, mái tóc rối bù như tổ quạ của nó mà Dung Lỗi tưởng như nhìn thấy hình ánh của chính mình trong gương, lòng anh lâng lâng một cảm xúc khó tả.
Chẳng thiết ngủ nữa, hai bố con quay sang rì rầm tâm sự. Với vốn kiến thức gặt hái được sau nhiều năm du học, Dung Lỗi kể cho con trai nghe nào là phong cánh các nước, nào là bí quyết điều khiển mô hình máy bay chiến đấu thế hệ mới nhất. Dung Dịch ngẩn người lắng nghe, cái mồm há hốc ra từ lúc nào cũng chẳng rõ. Hồi lâu sau, nó phải dùng đến ánh mắt sùng bái đế bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình với bố. Nó gẩy râu bố, cười tít mắt bảo: “Bố ơi, bố tuyệt vời y như chú Wallace í!"
“Nhầm to, bố tuyệt vời hơn chú ấy nhiều!” Dung Lỗi phán bác lại với thái độ không bằng lòng, tiện thế cốc cho đứa con trai một cái thật nhẹ.
“Không!” Dung Dịch nghiêm túc tuôn một tràng tiếng Anh: “Thượng đế rất công bằng, ông ấy cho bố thứ gì thì nhất định sẽ lấy đi thứ khác. Con quý bố và chú Wallace nhiều như nhau, nhưng mẹ mến bố nhiều hơn chú Wallace, thế nên thế nào cũng có chỗ bố không bằng chú ấy!”
Qua khuôn mặt nhỏ của cậu con trai, Dung Lỗi nheo mắt liếc nhìn ai đó vẫn nằm im lìm như đang ngủ say, “Mẹ con nói thế à? ”
Dung Dịch lắc đầu, “Con tự thấy thế! Con hỏi dì Hải Đường rồi nhưng dì ấy bảo trẻ con không nên nói những chuyện này.”
Dung Lỗi nhéo mũi con trai, “Dì Hải Đường nói phải đấy!”
“Nhưng bố ơi, rốt cuộc bố kém chú Wallace ở chỗ nào nhí? ” Tinh thần ham học hỏi và khám phá của anh bạn trẻ Dung Dịch thật mãnh liệt.
“Bố nghĩ, chắc là ở thời gian,” Dung Lỗi cũng trở nên nghiêm túc hơn hắn, “Chú ấy biết con sớm hơn bố những năm năm, đối với bố mà nói, được tận mắt thấy con lớn lên từng ngày cho đến bây giờ, đấy là một điều rất đáng giá, bố tình nguyện bỏ ra nhiều thứ để đánh đổi. Tiếc là không thể.”
Với tuổi đời non nớt của Dung Dịch thì dĩ nhiên chuyện này chẳng khác nào vịt nghe sấm, thế nên đòi hỏi nó phải tập trung cao độ và rồi chẳng rõ kinh mạch nào vừa được đả thông tư tưởng mà cái mông núng nính hếch lên kèm luôn một tiếng “xì hơi” rõ kêu.
Đến lúc này thì Cố Minh Châu không thể giả vờ giả vịt thêm được nữa. Buộc lòng cô phải tung c


Old school Easter eggs.