Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/776 lượt.

g kêu lấy một lời mà chi đứng như trời trồng chấp nhận bị đánh. Bố anh tung một cú đạp làm anh ngã vẹo sang một bên, va vào kệ sách kèm theo một tiếng dội lại rất mạnh, Cố Minh Châu rùng mình, mặt mày trắng bệch.
Đánh đến khi bã người rồi, ông Dung mới đứng chống nạnh ra oai, hổn hển lấy hơi. Dung Lỗi lồm cồm bò dậy, phủi bụi bặm trên người, vận động các khớp rồi đứng thắng lưng nghe dạy bảo.
“Từ nhỏ bố đã dạy mày như thế nào hả?! ” Tuy nói vừa đủ nghe nhưng giọng ông Dung cất lên đầy uy nghiêm, “Đã sang đầu ba rồi mà vẫn không cắt nghĩa được hai chữ trách nhiệm! Nhà ta tuy không phải dòng dõi thư hương, nhưng cũng là gia đình gia giáo, lẽ nào cho mày ăn học từng ấy năm là để mày gây ra những chuyện hoang đàng thế này!”
Dung Lỗi mím môi, đầu hơi cúi xuống.
Anh mắt ông Dung nhìn như đóng đinh vào đứa con trai, “Ông nội đã dạy bố thế nào thì bố đôn đốc mày y như thế, còn mày, bố đang tự hỏi, sau này Dung Dịch trướng thành, nhỡ có phạm sai lầm gì thì mày còn mặt mũi nào mà đi dạy nó. Mày có xứng là tấm gương cho nó noi theo không?- Nuôi con mà không dạy bảo, đó là lỗi của người cha, điều này bố đã không làm được! Vậy còn mày thì sao? Mày tự vấn mình mà xem! Mày có xứng với hai chữ \'làm cha\' hay không?!
Ông Dung nói hết sức nặng nề, Cố Minh Châu nghe mà có cảm tướng từng câu từng chữ ấy đều do cô mà ra.
Quở trách một trận tơi bời hoa lá xong, mặt mày ông Dung mới có vẻ nguôi ngoai, ông bèn quay sang bảo Cố Minh Châu, “Minh Châu à, để cháu chê cười rồi.”
Cố Minh Châu vội lắc đầu, đoạn bước lại gần Dung Lỗi. Dường như vào lúc này, kề vai bên anh âu cũng là an ủi.
Tay Dung Lỗi rụt về sau tự lúc nào, anh nắm lấy những ngón tay thon dài của cô.
Ông Dung ngồi xuống sau chiếc bàn làm việc, toàn bộ hành động vừa rồi khó mà lọt qua được mắt ông.
“Về mặt này nhà ta cũng cần phải giữ chút sĩ diện, huống hồ cũng lâu rồi gia đình minh chưa có dịp vui nào. Thế nên đám cưới của hai đứa không cần phải tổ chức tiết kiệm làm gì cả, cố tố chức sao cho ra trò vào.” Ông Dung đã hoàn thành xong nhiệm vụ mà cụ nhà giao, bây giờ chỉ việc thánh thơi nhấp chén trà, bụng báo dạ lát nữa phải bày trò gì hay ho với thằng cháu mới được, “Về mặt chuẩn bị thì thôi đừng mời công ty chuyên tổ chức đám cưới, bất tiện lắm. Nếu Minh Châu bận quá thì cứ để mẹ con và thím hai giúp một tay.”
Dung Lỗi nghiêng đầu, chăm chú nhìn Cố Minh Châu.
Bắt gặp ánh mắt trù trừ của cô, anh chi còn biết buông tiếng thở dài trong câm lặng, thế rồi lễ phép trả lời bố mình: “Thưa bố, bọn con tạm thời chưa tính đến chuyện kết hôn ạ.”
Chưa dứt câu đã biết có chuyện chẳng lành. Một tay kẹp chặt cô, anh giật lùi về sau, khiến Cố Minh Châu trong lúc lơ đễnh cũng lảo đảo bước chân, buộc phải níu vào eo áo anh mới trụ vững.
Kế đó, một âm thanh vang lên, chẳng rõ chén trà của ông Dung đã văng trúng phần nào trên người Dung Lỗi rồi.
Chén trà đập xuống đất, sứt cả quai, nước trà loang thành vũng nhỏ dưới sàn.
"Bác!” Cố Minh Châu luýnh quýnh nhảy bổ ra, đứng chắn giữa Dung Lỗi và bố anh.
Lúc này thì cô đã vỡ lẽ. Có lẽ bố Dung Lỗi làm tất cả với mục đích là để cô thấy, cốt chứng minh với cô là nhà họ tuyệt đối không thiên vị con trai mình, tuyệt đối không để người sinh cho họ đứa cháu trai phải chịu thiệt.
Quả nhiên ông Dung lập tức nguôi giận, đặt bồn rứa bút đang cầm trên tay xuống, ông ngồi xuống ngay ngắn rồi bảo, “Minh Châu, cháu có gì cứ nói,” Cố Minh Châu gắng mỉm cười thật hòa nhã, "Thưa bác, chuyện này lỗi là ở cháu, chính cháu đã tự ý sinh con lại còn che giấu gia đình bác, tại tính ích kỷ cúa cháu nên mới ra nông nỗi.”
“Sao lại nói thế. Một thân một mình cháu nuôi Dung Dịch đã cơ cực lắm rồi.” Ông Dung hơi ngẩn người, mặt dần lấy lại vẻ ôn tồn.
“Cháu cảm ơn bác đã thông cảm cho cháu ạ,” Cố Minh Châu hơi cúi đầu, “Từ xưa đến nay, trong lòng cháu, bác luôn là vị trướng bối đáng kính. Lớp vãn sinh tụi cháu đã làm nhiều việc không phải, vậy mà bác vẫn mở lòng châm chước, cháu thật sự rất cám ơn bác.”
Bố Dung Lỗi khoát tay ngầm báo cô không việc gì phải khách sáo như thế.
“Cháu và Dung Lỗi yêu nhau khi còn quá trẻ nên giải quyết chuyện tình cảm không được chín chắn. Cho đến ngày hôm nay, cả hai đã từng trải hơn, cũng đã hiểu được hai chữ “trân trọng". Cháu mong cả hai có thêm thời gian làm lành, để hai đứa có điều kiện hiếu rõ thêm về nhau. Quãng đời sau này, chung quy lại, hai đứa cháu luôn phải cận kề bên nhau, thế nên việc hôn nhân đại sự không thế chỉ quyết định trong một sớm một chiều, bác thấy có phải không ạ ?” Nghe Cố Minh Châu khéo léo trình bày hợp tình hợp lý, lại thêm cả chuyện nhà cô hiện nay - ông Dung cũng hiểu phần nào, thành thử ông cũng thấy thông cảm.
Vậy là chuyện cưới xin đã tạm gác lại. Nói thêm một lúc, ông Dung đành để hai đứa trẻ xuống nhà.
Vừa ra khỏi cứa, Cố Minh Châu đã xót xa sờ soạng khắp người Dung Lỗi, “Có bị thương chỗ nào không? “
Dung Lỗi không nói gì nhưng mặt mày ỉu xìu, nghe cô quýnh quáng hỏi, anh bèn kéo cô ấn vào tường, sáp lại gần và cúi đầu hôn tới tấp. Thô