Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/764 lượt.

gì đó với Lý Vi Nhiên. Lý Vi Nhiên nhướn mày, kế đó lại lắc đầu nguầy nguậy, người ngoài nhìn vào chỉ thấy Tần Tang đấm nhẹ lên cánh tay anh ta một cái, bất ngờ Lý Vi Nhiên nhoén miệng cười trông thật dịu dàng.
Tối nay Nguyễn Hạ đảm nhận công việc đón tiếp khách khứa. Trên người cô là bộ đầm ngắn màu hồng có đuôi váy bồng bềnh lả lướt, tự tay cô thiết kế. Mái tóc buộc hơi rối, song cũng không làm mất đi vẻ ngọt ngào quyến rũ, nom chẳng khác nào một búp sen tinh khôi. Trong đám khách khứa tấp nập, có không ít anh chàng phải ngoái nhìn theo.
Trình Quang đứng một lúc rồi mải lo đi giúp Lộ Hân Nam, bỏ lại Cố Minh Châu lẻ bóng một mình. Cô từ từ thưởng thức ly rượu anh đào đang cầm trên tay, miên man nghĩ ngợi nhưng mắt vẫn dõi theo bóng Nguyễn Hạ đang nhiệt tình đưa đón khách khứa.
“Chị Minh Châu.” Bỗng bên tai có tiếng gọi lanh lảnh. Nỗi bực dọc trong người tạm lắng xuống, Cố Minh Châu ngoái đầu, cười thật tươi,
"Tần Tang. “
Tần Tang mím cười đứng đó, Lý Di Nhiên cúi gằm mặt, ngượng nghịu núp sau cô ấy. Cố Minh Châu biết tỏng vì sao hai chị em nhà này lại tìm mình - Chẳng là lần trước trong đám cưới của Cao Hạnh, Lý Di Nhiên vô tình làm đau chân cô nên bây giờ phải kéo Tần Tang ra dàn hòa.
“Hôm nay Di Nhiên xinh nhi!” Cố Minh Châu bắt chuyện với con bé bằng thái độ hòa nhã cởi mở. Kế từ lúc nhận ra cách xử sự của mình với Điền Tư Tư là sai trái thì cô cũng chẳng còn chấp Lý Di Nhiên làm gì nữa.
Lý Di Nhiên hẵng còn trẻ con, thấy Cố Minh Châu tỏ ra thân thiện như thế, con bé cũng bớt lo. Nó nhìn bà chị dâu đứng cạnh, lại ngó sang Cố Minh Châu, về sau mới le lưỡi báo, “Em xin lỗi chị Minh Châu, lần đó em không hề cố ý. Em sợ chị giận nên không dám tới thăm nom, chị cho em xin lỗi!”
Tần Tang cũng cười bảo, “Hôm nọ, Vi Nhiên còn bảo nhóc này đổi tính rồi hay sao ấy, dạo gần đây không thấy giở trò quậy phá gì nữa. Em đang tự hỏi tự dưng hôm nay nó lại nằng nặc đòi đến đây, hóa ra đến đế chịu tội. Thôi thi em cũng chẳng nhiều chuyện làm gì, hiện giờ Vi Nhiên đang mắc kẹt, chứ lát nữa nhất định anh ấy sẽ qua đế tạ lỗi với chị. “
Được lời như cởi tấc lòng, Tần Tang nói dứt câu thì ai nấy đều bật cười. Vừa hay có người phục vụ đi ngang qua, Cố Minh Châu đổi ly rượu mới cho Tần Tang và Lý Di Nhiên, cả ba cùng chạm ly: “Chẳng đâu xa, hồi bằng tuổi Di Nhiên, chị cũng vụng chẳng kém gì ai. Thực ra hôm đó nhìn thì có vẻ to tát vậy thôi, chứ chỉ mấy ngày là khỏi. Đấy, chân chị có thấy gì nữa đâu." Cố Minh Châu nhấp ngụm rượu rồi hơi chìa chân ra khoe, “Với cả, chị cũng nhận được hoa em gửi tới công ty rồi, hoa đẹp lắm, cảm ơn em!”
Lý Di Nhiên nghe cô nói thế thì rụt đầu le lưỡi, cười toe toét.
Lúc này, đèn đóm trong đại sánh được tắt bớt đi, chi để lại một luồng đèn pha rọi xuống hai nhân vật chính là Lộ Hân Nam và Merry vừa xuất hiện trên sân khấu.
Lộ Hân Nam mặc một bộ xường xám truyền thống bằng lụa cao cấp có hoa văn lộng lẫy và đường cắt may tinh tế. Bộ xường xám ôm sát cơ thể, tôn vinh đường cong tự nhiên, khuy chặn và đường xẻ tà kết hợp hài hòa, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã khêu gợi trí tò mò của người ngắm nhìn, kể như nhìn kỹ thì sẽ càng thêm phần bất ngờ. Mái tóc buông rủ cùng lớp trang điểm khéo léo hài hòa đã giúp cô ấy không bị lu mờ khi sánh vai cùng nữ hoàng của làng thời trang.
Vào lúc Trương Quỳnh xuất hiện, thậm chí người ta còn chẳng hề đế ý xem chị ăn vận ra sao, dường như váy áo hay phụ kiện đối với chị mà nói đã trở thành thứ quá đỗi tầm thường, ấn tượng đầu tiên chị mang lại cho người nhìn đó là một khí chất đặc biệt khó tả mà chỉ chị mới có. Chị không vì những ánh mắt hiếu kỳ phía dưới sân khấu mà trở nên lo lắng họặc kiêu ngạo. Như thể tách biệt với thế gian này... không một danh xưng nào có thể gọi tên sự tồn tại ấy.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình bắt đầu chia sẻ với quan khách những hoạt động gần dây của Trương Quỳnh, đôi lần hội trường như vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng hoặc có khi không hẹn mà cùng ồ lên một tràng kinh ngạc.
Lộ Hân Nam nói nhỏ với người đứng kế bên, ngay sau đó Nguyễn Hạ được mời lên sân khấu đứng cạnh Merry. Thấy cô bé cúi lưng thì thầm trao đối với Merry, Cố Minh Châu đoán chừng Lộ Hân Nam đã cố tình chỉ định Nguyễn Hạ làm phiên dịch cho Merry.
Cố Minh Châu dõi theo sân khấu từ một vị trí khá xa, trong lòng tự dưng dâng lên biết bao cảm xúc đan xen khó tả, dường như là vui, là thanh thán nhưng cũng có cả... ngưỡng mộ. Nói cho cùng thì cô cũng từng nuôi trong mình một ước mơ ấy.
“Tang Tang, sao giờ nhỉ? " Tâm trí Cố Minh Châu như để đâu đâu, không hiểu sao cô lại có thế hỏi một câu đường đột đến thế.
Vậy mà Tần Tang cũng không hề thắc mắc kiểu “gì cơ ?” hoặc “ai ?” “chỗ nào? ”, dường như nụ cười chúm chím và dáng vẻ bình thản ấy luôn tồn tại nơi cô, “Gặp sao hay vậy."
Cố Minh Châu tự lẩm nhẩm vổi mình bốn chữ ấy, đoạn chậm rãi nhấp một hớp rượu, sau quay ra cười rõ tươi, “Tang Tang này, chẳng trách đang yên đang lành Vi Nhiên lại phải làm ầm lên vì cô.”
Tần Tang mim cười, tay áp lên má, toan mở miệng nói t