Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.
bạo cạy mở hàm răng cô, anh kéo chiếc lưỡi mềm mại nhô ra ngoài cho anh được thỏa thuê mút mát.
Cố Minh Châu thả lỏng người dựa hẳn vào anh, cô buông xuôi theo sự thô bạo và ngang ngược ấy, dần dà cô đã làm dịu đi cơ thể đang căng cứng như dây đàn của anh. Hai người đắm mình vào những nụ hôn, bàn tay Dung Lỗi trượt khỏi cạp quần, mải miết vầy vò bờ mông cô, buộc cô phải rên lên thành tiếng khi hai bờ môi vẫn dính lấy nhau. "E hèm!" Bất chợt vang lên một tiếng đằng hắng rất khẽ như cố lắm mới bật được ra, khiến hai con ngưòi đang xoắn lấy nhau bên bờ tường hành lang phải khựng lại.
Ghì khuôn mặt đang đó lựng của Cố Minh Châu xuống hõm vai mình, anh từ từ quay đầu lại thì thấy ông Dung đang cầm một gói báo bọc mảnh vỡ của tách trà. Ông đứng trước cửa thư phòng với vẻ mặt vô cùng lúng túng.
“À, bố xuống trước đây. Hai đứa cứ... xong việc đi... rồi xuống ăn hoa quá nhé.” Nói dứt câu, ông bèn đi lướt qua hai người, luýnh quýnh bước vội xuống cầu thang.
Cố Minh Châu vùi mặt vào hõm vai anh, giọng run rẩy thốt lên một câu “vâng ạ” làm Dung Lỗi phải bật cười, tâm trạng cũng thoái mái hơn.
“Dung Dịch ơi Dung Dịch... Sao cháu lại gọi là Dung Dịch? ” Mẹ Dung Nham ôm Dung Dịch vào lòng, mặt mày rạng rỡ hỏi thằng bé.
Dung Dịch đang chơi trò xếp hình với bánh táo, nó mà đổ một cái là thằng bé sẽ bỏ vào mồm ngay. Đôi mắt to tròn hấp háy rồi nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Bà ơi, nếu bà không thích cái tên này thì bà có thể gọi cháu là Đá nhỏ.”
Cả nhà phá lên cười rồi đổ dồn ánh mắt về phía mẹ thằng bé. Tự dưng Cố Minh Châu thấy thẹn thùng. Cánh tay đang đặt trên vai cô chợt siết chặt, Dung Lỗi kéo cô ép sát vào người mình.
“Nhà ta không có lệ đặt tên mụ cho bọn nhỏ, hay cứ gọi là Tiếu Dịch nghe cũng đễ thương đáo để!” Mẹ Dung Lỗi liền ôm đứa cháu vào lòng, đoạn chải chuốt lại tóc tai cho nó, nụ cười tươi tắn luôn thường trực trên gương mặt bà.
“Con trai mà gọi bằng tên mụ thì lớn lên sẽ yếu ớt lắm, sau này không được tích sự gì!” ông cụ Dung phản đối.
“Nhỡ sau này Minh Châu sinh thêm một đứa gái nữa thì sao ạ? " Mẹ Dung Lỗi ấm ức hỏi.
“Ờ, vậy thì phải đặt tên mụ thật rồi. Con gái là phải được cưng chiều từ bé." Ồng cụ trả lời với vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc, nói đoạn, ông còn ý tứ liếc sang Cố Minh Châu đang bị Dung Lỗi ôm khư khư trong lòng.
Cố Minh Châu đành cười vẻ lúng túng. Ngồi hàn huyên thêm một lúc, thấy không còn sớm sủa gì, cô bèn đứng dậy, toan cáo từ.
Tuy cả nhà rất muốn giữ Dung Dịch ngủ lại qua đêm, nhưng thằng bé vừa về nước, dỗ thế nào cũng không chịu rời mẹ. Cố Minh Châu tự dưng lại rơi vào tình huống khó xử.
Dung Lỗi đã quá hiểu cô, thế nên những việc lễ tiết kiểu này từ xưa đến nay anh xử lý rất thấu đáo. Anh chú động đề nghị tiễn hai mẹ con về, sáng sớm mai lại đưa hai mẹ con qua ăn sáng.
Xe đánh ra đến cửa rồi, bà Dung mới bịn rịn tiễn cháu lên xe. Dung Lỗi chào bố mẹ dợm nhấn chân ga. Sau mấy giây đắn đo lưỡng lự, bố anh bất ngờ gõ cửa sổ báo, “Ờ thì... bố mẹ quen ngủ sớm, nếu đêm về muộn thì con cứ ở bên ngoài, đỡ quấy quá người nhà phải dậy mở cứa."
Cố Minh Châu khẽ khàng bò qua người con trai, nằm xuống bên cạnh Dung Lỗi. Anh tắt đèn, ngả người xuống giường, kéo cô vào lòng mình, tay chân vắt chéo kẹp chặt rồi thoái mái trút tiếng thở dài.
Cô nghe lưng mình nóng hầm hập. Vòng tay chắc khỏe ấm áp của anh như truyền năng lượng sang cô. Cố Minh Châu thấy vững dạ, thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ. Bên cạnh cô, Dung Lỗi vẫn thao láo, anh miết lên miết xuống trên cơ thể cô, gợi tiếng sột soạt.
Bụng bảo dạ chắc anh vần còn dư âm của màn kích thích hồi tối nên cô cũng xốc lại tinh thần ngay tức thì, đoạn quay người rúc vào lòng anh, tay trượt dần xuống dưới. Song Dung Lỗi đã dằn tay cô lại, anh bấm nhẹ vào lòng bàn tay cô, mãi sau mới kéo tay cô lên, áp vào bờ môi mình, âu yếm đặt một nụ hôn. Cố Minh Châu “hừ ” một tiếng như thế hỏi dò.
“Thôi, hôm nay em mệt rồi." Dung Lỗi thở đài, ân cần bảo.
Do chứng khó ngủ cúa Dung Lỗi nên phòng ngủ lắp rèm rất dày, kéo hết mấy lớp rèm thì trong phòng tối như bưng. Trong màn đêm đặc quánh ấy, cả hai đều nhìn thấy con ngươi sáng như sao của người kia.
“Nói cho anh nghe đi.” Dung Lỗi khom mình, mặt anh kề mặt cô, mũi anh cọ vào mũi cô, “Nói anh nghe... sao em lại đặt tên con là Dung Dịch? “
“Cũng chẳng có gì đâu, tại nghe xuôi tai mà.” Cố Minh Châu áp sát vào mặt anh.
“Vậy những chuyện khác thì sao... lúc em mang thai con, lúc mới sinh, lần đầu biết nói, lần đầu biết đi... kể hết cho anh nghe đi.”
“Ôi trời... những lần ấy em đều quay lại cả. Em biết thế nào anh cũng thích xem.” Cố Minh Châu nhoén miệng cười thật tươi, “Bao giở em tìm lại, bật cho anh xem.”
“ừ. Thế lúc sinh con, em có đau không? ”
“Không, gây mê toàn thân mà, có cảm giác gì đâu.” Cố Minh Châu cầm tay anh đặt vào vết sẹo dưới bụng, “Thực ra lúc thai được mấy tháng tuổi thì có hơi khó chịu... hồi đó bữa nào Lộ Hân Nam cũng phải làm cho em mấy món liền, cứ ăn là nôn, nôn xo