Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/772 lượt.

c, em sợ nếu em khóc, em sẽ không đủ sức đế săn sóc mọi người... em sợ sẽ có một ngày bố em cũng nằm im lìm lạnh lẽo giống như dì Nguyễn... Dung Lỗi ơi, em sợ bố em sẽ chết lắm, lúc đó em sẽ trở thành trẻ mồ côi...” Cố Bác Vân từng trao cô một thứ tình cảm mà từ sâu trong tâm khảm cô biết chắc rằng không gì trên thế giới này có thế thay thế được, bao gồm cả Đá nhỏ và Đá lớn.
Nhờ thứ tình cảm ấy mà cô mới gượng qua được cơn tuyệt vọng sau sự ra đi của dì Nguyễn. Nhờ thứ tình cảm ấy mà cô mới chống chọi được sự đau khổ khi phải rao bán em gái. Nhờ thứ tình cảm ấy cô mới dằn được lòng khi rời bỏ người mình yêu, ngậm đắng nuốt cay một mình vượt cạn. Chính thứ tình cảm ấy, đã rèn giũa từ một đứa ngông ngênh, ngang tàng thành một Cố Minh Châu trơ lỳ của ngày hôm nay. Bây giờ, khi sắp mất đi thứ tình cảm yêu thương ấy thì trách nào mà chẳng thấy sợ.
Ba chữ “em đang sợ” của Cố Minh Châu rõ ràng đã khiến Dung Lỗi xao lòng. Anh chưa từng gặp một cố Minh Châu yếu đuối bơ vơ như lúc này. Giọng cô bình thản, nhẹ bẫng. Gió vẫn miệt mài thổi, mấy sợi tóc mai buông rủ lòa xòa ngang mặt cô, mỏng manh gợi người ta phải nao nao trong lòng.
Cô không buồn vì bị tát, nhưng cô sợ sẽ mất đi người tát cô. Thực ra đây mới là con người thật của Cố Minh Châu, một Cố Minh Châu dốc lòng dốc dạ vì những người cô yêu thương, tình cảm đó là bất di bất dịch.
Anh nắm bàn tay cô, nó buốt lạnh. Lúc này anh mới thấy hối hận vì đã không mang theo áo khoác. Anh bèn ủ đôi bàn tay ấy vào trong lớp áo sơ mi và áo len, anh đón cô vào lòng, vòng tay siết nhẹ.
Qua lớp áo sơ mi mỏng manh, lòng bàn tay cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ tấm thân săn chắc của anh. Còn qua lớp áo len sợi mỏng, mu bàn tay đón từng cơn gió tạt cắt da cắt thịt. Anh khẽ nhích người chắn gió cho cô bằng chính tấm lưng mình. Tuy đầu óc vẫn còn mơ mơ hồ hồ nhưng cô vẫn nhận ra chi tiết khác thường nhỏ nhoi ấy.
“Đừng sợ, có anh đây rồi.” Bao lâu trôi qua, anh chỉ nói có một câu này.
Thực ra, từ xưa đến giờ, anh chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình phải cám ơn sáu năm trời sống dở chết dở kia - chính những tháng ngày nằm gai nếm mật ấy đã khiến anh trở nên mạnh mẽ, để anh của ngày hôm nay có thể dang tay che chở cho người mà anh muốn che chở.
Mới rồi, Dung Dịch ngồi ăn bánh kẹo dưới phòng khách thấy anh quáng quàng xuống nhà .đi đón cô, nó mới tủm tím hỏi: “Bố ơi, bố đi đâu thế?
“Đi đón về mẹ con về ăn cơm chứ đi đâu." Dung Lỗi đáp, thế rồi chợt nhận ra câu trá lời mới ngọt ngào làm sao. Ngọt ngào đến nỗi trái tim bọc đá của anh như vừa được thả vào làn nước ấm. Và ngay lúc này, khi ôm cô, dỗ dành cô, thứ cảm giác tương tự lại một lần nữa dấy lên trong anh.
Trên đời này còn việc gì hạnh phúc hơn việc một người đàn ông có thể bảo bọc, chở che cho vợ mình.
Dung Lỗi vỗ lưng cô, cúi đầu thơm lên gò má cô, “Lên xe đi, chúng mình về nhà thôi. Dung Dịch đang đợi em đấy.”
Họ về đến nhà khi trời đã nhá nhem tối.
Vừa bước vào nhà, mọi người vồn vã ra chào đón, nhưng thoạt trông vành mắt hoe hoe đỏ của cô, ai cũng nghĩ ngay trong đầu chắc đôi trẻ lại hục hặc gì đây, thành thử ai nấy đều làm như không trông thấy, vẫn nói cười như mọi khi.
Nhưng đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ của mẹ lại khiến Dung Dịch hiếu kỳ không thể tá, nó lẵng nhẵng bám chân Cố Minh Châu, ngó ngó nghiêng nghiêng, miệng ríu ra ríu rít hỏi.
Dung Lỗi rứa tay xong liền ra ngoài giúp cố Minh Châu giải vây. Anh đưa cô một chiếc khăn ấm rồi nhấc bổng con trai lên, dụi đính đầu mình vào bụng nó, làm thằng bé phải phá lên cười. "Dọn cơm nào, dọn cơm nào! Đói lắm rồi!” Đặt Dung Dịch ngồi lên vai, anh giục mọi người mau xuống bếp trong khi bố mẹ anh vẫn mải xúm xít quanh Cố Minh Châu.
Bữa tối diễn ra rất vui vẻ, tiêu điểm cuea tất cả những người có mặt trên bàn ăn đương nhiên là anh bạn nhoe Dung Dịch. Chú nhóc này có sức ăn rất khỏe, một bát cơm đầy ú ụ chắng mấy chốc đã hết veo, người lớn gắp gì cho nó, nó cũng vui vẻ đón nhận. Hai má lúng búng cơm khiến ai nhìn cũng có cảm giác thức ăn hẳn phái ngon lắm đấy.
Cơm nước xong, cả nhà ra phòng khách ngồi nghỉ, sau cả một buổi chiều thì cậu nhỏ Dung Dịch đã trở nên cởi mở hơn, cái mồm dẻo như kẹo kéo của nó làm cụ nội phải ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Mang trên môi nụ cười bần thần, Cố Minh Châu nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến lửa. Dung Lỗi quay ra, lẳng lặng nắm tay cô, siết nhẹ.
Không lâu sau đó, ông cụ nhà họ Dung đưa mắt ra hiệu cho con cả, bố Dung Lỗi lập tức ngồi thẳng lưng dậy, đằng hắng một tiếng, “Dung Lỗi, Minh Châu, hai đứa theo bố lên gác một lát.”
Cố Minh Châu bật dậy ngay tức thì trong khi Dung Lỗi vẫn bình thản níu tay cô thong thả đứng lên, anh dắt cô vào thư phòng.
Vừa đặt chân vào thư phòng, Dung Lỗi đã thả lóng tay, nhanh như cắt, đứng chắn trước mặt cô.
Cố Minh Châu lấy làm khó hiếu, bèn đứng nhích ra mấy bước. Cô thấy bố Dung Lỗi vừa quay người đã trừng trợn mắt mũi, ông sấn sổ lại gần, dần cho thằng con trai một trận lên bờ xuống ruộng.
Đương nhiên Dung Lỗi không thể nào đánh trả, thậm chí anh còn không hề hé răn