Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/766 lượt.

xả thân lao vào giữa. Cả Dung Lỗi lần Phương Phi Trì đều sợ làm cô bị thương, thành thử không hẹn mà cùng dừng tay một lúc.
Cố Minh Châu siết chặt vòng eo Dung Lỗi, bám dính lấy ngực anh, mãi cho đến khi hơi thở lấy lại nhịp bình ổn, máu trong người thôi sục sôi. Cô vuốt nhẹ lên lưng anh, vỗ về,
Lồng ngực Dung Lỗi nhấp nhô theo từng nhịp thở, song ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh. Dù đang ôm chặt lấy anh, nhưng cơ thể cô không ngừng run lên, lời tuyên bố thẳng thừng không cần biểu lộ bằng lời của cô như tiếp theo sức mạnh cho phép anh nhìn thẳng vào Phương Phi Trì bằng ánh mắt điềm tĩnh.
Trong cơn thở dốc, ánh mắt Phương Phi Trì vẫn nhìn xoáy vào tấm lưng của người phụ nữ đang chiếm trọn lồng ngực Dung Lỗi. Tóc mái bết mồ hôi, rủ xuống che khuất đôi mắt khiến sắc mặt anh càng thêm phần bi đát.
Cái nhìn của Dung Lỗi như có hình có dạng, anh nghe trong lòng âm ỉ một nỗi đau.
“Chúng ta nói chuyện đã.” Cơn tức giận qua đi và Phương Thị Quốc lại trở về với dáng vé nho nhã trầm tĩnh. Kéo cậu em trai sang một bên, anh bước đến trước mặt Diên, bình tĩnh nói đôi điều.
Vốn liếng tiếng Trung của Diên khá còm cõi, Dung Lỗi đành buông Cố Minh Châu ra để qua bên đó làm phiên dịch cho cậu ta. Diên cũng chẳng phải loại chày cối bỗ bã, nghe Dung Lỗi nói xong, cậu ta buông tiếng cười khẩy, “Fine!"
Thấy Phương Phi Trì dợm đi theo, Dung Lỗi lo lát nữa Diên sẽ ăn đủ với hai anh em nhà họ, anh bèn bảo Cố Minh Châu về trước, còn mình thì đi theo trông chừng.
Cố Minh Châu không yên tâm cho lắm, nhưng ngặt nỗi, những chuyện kiểu này không thích hợp để phụ nữ xen vào. Cố Minh Châu chỉ còn nước căn dặn Dung Lỗi hết điều là đừng có mà đánh nhau nữa, rồi cô mới chịu để anh đi.
Suốt buổi tối, Dung Dịch khấp khởi ngồi nhà đợi bố về để chơi xếp hình với nó nhưng đợi mãi mà chẳng thấy bố về, bực không thế tả. Lúc tắm nó còn hậm hực đổ nước lênh láng ra sàn nhà tắm. Cố Minh Châu mới chỉ gắt có mấy câu, thằng bé đã sưng sỉa mặt mày bốc máy gọi ngay cho ông ngoại để mách lẻo. Cái tính hờn lẫy này đích thị là bản sao của ai đó rồi, không lệch đi đâu được.
Cố Minh Châu hằm hằm xắn tay áo toan dọa nó. Dung Dịch là đứa thông minh, ắt hiếu “tránh voi chẳng xấu mặt nào”, đành xụ mặt leo lên giường, đi ngủ.
Quá nửa đêm Dung Lỗi mới lọ mọ mò về, vác theo tấm thân sặc sụa mùi rượu.
Cố Minh Châu chuẩn bị nước tắm cho anh, nhưng thay vì đi tắm, anh lại ngồi ỳ trên giá dép ngoài bậu cửa, vẫn cái kiểu cười cợt nhả và ánh mắt sàm sỡ ẩn chứa toàn những thứ chẳng lấy gì làm trong sáng.
Cố Minh Châu đâm bực mình, “Uống với ai mà gớm vậy! Diên à? ”
Dung Lỗi lắc đầu, làn môi móng gợi cám hơi hé mở đế lọt ra ba chữ: "Phương Phi Trì.
Cố Minh Châu quắc mắt lườm anh, bấm bụng nghĩ lão này lại lảm nhảm lúc say rồi đây. Cô tới kéo anh dậy rồi dìu con ma men chân nam đá chân chiêu vào nhà tắm.
“Thắng lỏi con ấy mới gọi là say bí tí, lúc anh về rồi mà hắn vẫn nằm vật ở đấy, gào thét inh ói….” Dung Lỗi phá lên cười, nửa thân người đè lên cô, một tay nghịch ngợm sờ soạng ngực cô, tay kia ngó ngoáy lần mò lên xuống dọc theo sống lưng, cái miệng nồng nặc mùi rượu sấn sổ áp vào mặt cô hít lấy hít để, đầu lưỡi nóng hôi hổi chốc chốc lại liếm láp vành tai mịn màng của cô, “Này! Hôm nay gắng mà hầu hạ anh đây cho tử tế, nghe chưa...”
Cố Minh Châu hừ mũi, Dung Lỗi bèn siết chặt cằm cô, đoạn báo: “ Nghe chưa? " Khổ nỗi con ma men này đã say đến mức chẳng còn biết thương hoa tiếc ngọc là gì,làm cô đau nhói.
Cố Minh Châu nhăn nhó vùng ra, bụng bảo dạ lần này phải cho lẵo một trận nên thân nhưng lại sợ ồn ào làm thằng bé con tỉnh giấc. Thấy anh vẫn lèm bèm không ngừng, cô sốt hết cả ruột, đành ậm ừ lấy lệ.
Dung Dịch đang ngủ trong phòng, Cố Minh Châu bèn đẩy anh vào phòng tắm ở gian bên cạnh. Nào ngờ tốc độ cởi đồ của cô chỉ đáng xách dép cho con sâu rượu kia. Trong khi áo sơ mi của anh mới nới được một nửa thì cơ thể cô đã trần như nhộng bởi bàn tay của anh.
“Tắm trước đã...” Cố Minh Châu vùng vằng, bàn tay vọc nước lạnh vỗ đôm đốp mấy cái thật lực lên mặt anh rồi vội vội vàng vàng mặc lại áo xống cho tử tế.
Khuỷu tay anh đỡ chân cô, miệng lầu bầu còn người thì sán lại gần, giam giữ cô trong một không gian cố định được tạo ra bởi chính cơ thể anh và bức tường phía sau. Tuy ngứa mắt với bộ váy ngủ của cô kinh khủng nhưng để thúc được vào thì anh phải giải quyết cái quần lót bên dưới bằng cách lột phắt nó trước đã.
Thấy mình rơi vào tình thế bất lợi, Cố Minh Châu vội vàng giơ cờ trắng, đoạn rót mật vào tai anh mấy câu mà đến chính cô cũng phải đỏ mặt. Dung Lỗi phải vận dụng toàn bộ chút lí trí và tỉnh táo cuối cùng của mình để ngẫm ngợi về điều này, anh hỏi với vẻ nghi ngờ lồ lộ trên mặt: “...Thật không đấy ? "
Cố Minh Châu gật đầu như giã tỏi.
Anh toét miệng cười rất chi nham nhở rồi buông cô ra, kế đó chẳng cần ai giục anh đã nhảy tót vào bồn tắm, hì hục kì cọ từ đầu đến chân.
Cố Minh Châu lấy khăn bông và áo tắm để sang một bên cho anh, cô tranh thủ ra ngoài chuẩn bị giường chiếu, sang phòng ngủ chính kiểm t