Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/762 lượt.
ra xem đứa con đã ngủ say chưa, khóa cửa nẻo thật cẩn thận rồi mới trở vào bếp pha trà giã rượu, vừa đổ nước xong cũng là lúc cánh cửa nhà tắm bật mở, cô nhô đầu ra xem thì thấy Dung Lỗi đã lừ lừ xuất hiện bên ngoài, mồm gào tướng lên: “Đâu rồi? Đâu rồi?!”
Cô đặt vội bình trà xuống, hớt hải chạy ra ngoài, bịt ngay mồm anh lại, “Gào cái gì! Sợ Dung Dịch không biết anh sắp làm trò mèo gì à?!”
Thấy cô, Dung Lỗi liền trưng ngay cái vẻ cười cợt trơ trẽn. Mái tóc còn ướt nguyên, nước thi nhau nhỏ tong tong nhưng mặc kệ, anh vẫn lao tới hôn cô tới tấp: “Vợ ơi ngửi xem anh có thơm không này..."
Cố Minh Châu nín cười, ngửa về đằng sau, anh được đà gặm luôn chiếc cằm xinh xắn của cô. Sau mấy câu lảm nhảm, anh vòng tay ra sau gáy đỡ lấy cô, miệng vẫn chăm chỉ hôn, tay không quên lần mò quần áo.
Hai tấm thân quấn lấy nhau, chuyển phòng khách vào đến buồng ngủ nhỏ mà không hề gây một tiếng động.
Cánh cửa vừa khép lại, Dung Lỗi đã nóng lòng ấn cô áp vào lưng cửa, cánh tay rắn chắc nâng cô lên, bên dưới, anh rướn người đẩy một cú thật mạnh.
Cố Minh Châu chưa sẵn sàng, miệng khẽ rên lên đau đớn. Song Dung Lỗi đã chẳng còn biết trời trăng gì nữa, eo cô bị anh đè nghiến vào cánh cứa, anh tấn công nhanh như vũ bão.
Đỡ háo được một lúc, anh mới sực nhớ ra chuyện chính, anh bèn rút ra, dứ cô phải thực hiện lời hứa vừa nãy. Cố Minh Châu nhìn cái thứ bóng nhẫy ấy, mặt nhăn như bị, “Dung Lỗi, đồ chết tiệt... anh có hiểu trình tự trước sau là thế nào không?”
Dung Lỗi mặc kệ, anh hất tóc, đoạn nheo mắt dọa cô: “Hoặc bây giờ làm cái này hoặc cả đêm em sẽ chết với anh!”
Cố Minh Châu chẳng lạ gì tính anh, cái gã đang phát rồ phát dại này thừa sức làm những chuyện khiến người ta phải lộn ruột. Cô hậm hực lườm nguýt, người tựa vào cửa trượt dần xuống, quỳ trước hạ bộ của anh, hai tay cầm thứ đó lên, miệng hơi hé mở nhưng trước tiên vẫn phải lau qua cái đống dấp dính bóng lưỡng ấy đã.
Tư thế của cô khiến anh không sao kìm nổi mình. Giờ lại thêm đôi bàn tay mềm mại mải miết chà xát nữa, quả thực anh chịu hết nổi, thiếu điều xuất ngay tại trận. Anh hít thật sầu, ghìm cơn hưng phấn, ưỡn hông dứ cái mình đến trước mặt cô, ra chiều giục giã.
Cố Minh Châu bặm môi, hậm hực nghĩ bụng: Cứ lên cơn đi! Mai titnh rượu rồi sẽ biết tay bà!
Lên dây cót tinh thần xong, cô bèn nhắm mắt nhắm mũi, há miệng ngậm cái của anh.
Dung Lỗi cảm nhận được sự hưng phấn tột đỉnh. Cô ấy đang quỳ ở đó, đầu đưa về phía trước rồi đưa về phía sau nhịp nhàng, từng cơn khoái cảm ngất ngây đang cuồn cuộn dâng trào. Nhưng chỉ được một lúc, lát sau anh đã thấy không đủ khoái, anh bèn giành thế chủ động bằng cách đưa tay giữ đầu cô và tự mình tăng tốc phần hông.
Hành động thô bạo của anh khiến Cố Minh Châu suýt chết vì nghẹn, cô chỉ còn biết ú ớ mấy tiếng phản đối, tay cố đẩy hông anh ra mà không được. Dung Lỗi nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập, nhịp dộ thêm nhanh và mạnh. Phần nhạy cảm nhất của anh đang chạm vào hàm trên của cô ấy, chà sát được một chặp thì hai bên thắt lưng đột nhiên tê dại hẳn đi, có thứ cảm giác sung sướng ngất ngây đang chạy rần rần từ dưới chạy lên, kế đó là một cái rùng mình rõ mạnh.
Anh chi kịp đẩy cô ra đồng thời thu mình về. Giờ đây đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn biết ngửa cố, rên một tiếng thật dài.
Sướng quá, quá đã... tay tự xoa vuốt níu kéo cảm giác ngất ngư, sau một phút hướng thụ, mình mấy tê tái vì sướng, dường như anh đã thoát khỏi men say.
Lúc mở mắt thấy Cố Minh Châu nhũn như con chi chi quỳ dưới sàn nhà, đôi gò má đỏ ửng, cái miệng hồng thắm vừa ướt đầm vừa sưng vêu, đôi mắt ầng ậng nước của cô ánh lên cái nhìn tóe lứa, cơ thể ngọc ngà hứng trọn cái đống bầy hầy của anh.
Nhưng cái tư thế này cộng với khuôn mặt hằm hằm giận dữ rất chi yêu kiều của cô chỉ càng khiến Dung Lỗi thêm nóng người.
Đêm đó, đích thân Dung Lỗi đã dạy cho Cố Minh Châu biết thế nào là “mặt người mình thú”.
Chương 15: Chú hai chỉ đẹp bằng một phần tư bố cháu thôi
Về phần Dung Dịch, buổi sáng bảnh mắt ra không thấy bố mẹ đâu cũng đủ đế biến nó thành một con quái thú. Nó vội vàng tung chăn ngồi dậy, thậm chí bộ áo ngủ in hình heo đốm cũng không buồn thay mà đã nhảy phắt khỏi giường, lao ra ngoài, dáo dác truy tìm tung tích của hai vị phụ huynh thiếu trách nhiệm kia.
Lần theo dấu vết của đống quần áo, khăn choàng vương vãi rải rác dưới nền nhà phòng khách, Dung Dịch đã tìm ra phòng ngủ nhỏ. Một đứa trẻ ngoan ngoãn được dạy đỗ quy củ từ nhỏ, vào lúc đang cáu bẳn vẫn không quên phải gõ cửa, “Bố ơi! Mẹ ơi!”
Sau hai tiếng gõ, bên trong vẳng ra tiếng hổn hển gợị cảm của ông bố: “Đừng! Con đừng vào đây!”
Dung Dịch chống nạnh, gào toáng lên qua cánh cửa: “Sao bố mẹ lại ngủ ở đây ?! Mẹ đâu rồi bố ? "
Vừa dứt lời, nó nghe thấy tiếng khàn khàn lúng ba lúng búng của mẹ nó: “Dung Dịch... đợi năm phút nữa... mẹ qua...”
“Bố mẹ hư quá! Con bực rồi đấy nhé!” Bên ngoài cánh cửa, Dung Dịch dứ dứ nắm đấm, cánh mũi phập phồng lên xuống rồi chạy biến đi đánh răng rửa mặt.
Vận động quá sức sau cơn say khiến Dung Lỗi b