Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/760 lượt.

ị mất sức, mới sáng ra, nom mặt mày anh có vẻ tiều tụy hốc hác. Giải quyết bữa sáng xong, Cố Minh Châu phải cưỡng chế anh quay về giường nằm nghĩ, còn mình đưa Dung Dịch đến trường.
Sau đó cô tạt qua siêu thị mua ít đồ dùng hàng ngày và nước hoa quả, sau lại ghé Vi Bác giải quyết vài việc, đến tầm mười hai giờ rưỡi mới xong xuôi để ra về.
Được ngày nắng lên cao, tiết trời se lạnh nhưng khô ráo dễ chịu có hơi hướm của mùa đông miền Bắc, Cố Minh Châu bốc máy toan bấm số gọi cho Dung Lỗi thì tình cờ nhận được điện thoại của anh.
“Dậy rồi à? ” Cố Minh Châu kéo dài giọng, “Trưa anh muốn ăn gì? Em mua đồ về nấu hay chúng mình ra ngoài ăn ? ”
Dung Lỗi hơn hớn nói, dù trong giọng vẫn còn một chút uể oải như ngái ngủ: “Mẹ nó bảo sao, anh nghe vậy.”
“À thưa anh Dung, tổng giám đốc Dung..." Khóe môi Cố Minh Châu nhướn lên, “Đừng tưởng bây giờ anh nói mấy câu đường mật là tôi sẽ thôi không tra cứu hành động thú tính vào tối hôm qua của anh nhé!"
“Ui... rượu đúng là thứ độc hại chẳng bổ béo gì.” Dung Lỗi thở dài, nói vẻ đùa cợt, “À đấy, tối qua anh làm gì ấy nhỉ? Sao giờ anh chẳng nhớ gì cả? “
Cố Minh Châu kéo dài giọng “hả? ’’ rồi nói như thế nuối tiếc lắm, “Anh không nhớ gì à? Thế thôi vậy. Chậc chậc, thực ra, người ta định tối nay sẽ diễn lại...\'’
“Nhớ, nhớ chứ!” Vừa nghe thấy giọng nói ở đầu dây bên kia, Dung Lỗi liền hí hửng ngồi bật dậy “Nhớ như in luôn!”
“Ờ được, vậy đợi em về rồi từ từ chúng mình tính sổ với nhau nhé!” Cố Minh Châu hả hê buông tiếng cười khẩy, “Oắt con, dám trêu chị à? "
Buối sáng, cậu nhỏ Dung Dịch đi học muộn, mà đối với một học sinh dự thính lớp một ham học như cậu bé mà nói thì đây quả là việc khó chịu.
Tầm chiều, được bố đón về nhà ông bà nội, vừa xuống xe Dung Dịch đã chạy thục mạng vào nhà, cốt tranh thủ thời gian mách tội với ông bà.
Chẳng ngờ khi đôi chân ngắn tũn đang lao như bay, bỗng đâu đâm sầm vào ống đồng và xương đầu gối cứng như đá của ai đó. Cú va chạm mạnh đến nỗi nó bị hất văng về sau, mông Đá nhỏ đặt nụ hôn xuống đất, nó hằm hằm ngẩng đầu, trông lên cái gã dám cản đường xông pha của tiếu quái thú.
Dung Nham trợn mắt trợn mũi nhìn cái đứa vừa ngã chống kềnh dưới sàn.
Chuyến bay của Dung Nham hạ cánh chừng một tiếng trước, Kỷ Nam đến đón anh, hai người vừa về nhà chưa được bao lâu. Lần đầu tiên gặp cháu trai, Dung Nham cũng lúng búng một câu không khác gì Dung Lỗi trong lần đầu thấy con trai: “Đây là... gì? ”
Đặt cốc nước xuống, Dung Nham lại gần nhấc bống thằng bé con cùng cái cặp sách khỏi nền đất, đưa nó lên ngang mặt mình. Nhìn vào khuôn mặt nhó xíu mang đường nét anh tuấn đặc trưng của nhà họ Dung, trong lòng Dung Nham đã nghĩ: thế giởi này điên thật rồi!
Đang sẵn cơn bực trong người, cộng thêm cú đập mông đau điếng mới rồi, giờ lại bị một gã chẳng biết chui ở đâu ra nhấc bống lên kiểu này - chỉ vậy thôi là đủ để anh bạn nhỏ Dung Dịch đã quen tự lập này cảm thấy mình không được tôn trọng. Cậu bạn nhỏ liền tung một cú sút với mong muốn phải in bằng được một dấu chân lên gương mặt điển trai hao hao bố mình.
Dung Nham ngửa về sau toan tránh, bàn tay vô tình siết mạnh hơn. Thằng nhỏ òa lên khóc vì đau. Mẹ Dung Nham tất tả chạy từ trong nhà ra, chưa gì đã nhéo vào eo thằng con, “Mày làm cái gì đấy! Mau thả cháu nó xuống! Tay chân lóng ngóng nhỡ làm đau nó thì sao!”
Dung Nham la lên oai oái, rồi phải cung kính đặt ông trời con này xuống. Được trở về với mặt đất, thằng bé kéo cạp quần đang có nguy cơ bị tụt, không quên bồi cho Dung Nham một cú sút rồi vắt chân lên cổ núp sau lưng bà Dung.
Quên béng thằng con đang nghiến răng chịu đau, mẹ anh lại còn khen Dung Dịch phản ứng nhanh nhẹn, “Ôi Dung Dịch này, để bà giởi thiệu nhé! Đây là em trai của bố con, là con của bà Hai và ông Hai! Con gọi chú Hai đi.” Bà chìa tay xoa ót thằng bé, nghe giọng bà hiền hòa dịu dàng làm Dung Nham tức lòi con ngươi.
Dung Dịch ôm chân bà, lắc đầu nguầy nguậy, nó thò đầu ra tặng Dung Nham một cái lườm rồi thét lên: “Con không gọi đâu! Xí! Chú Hai chỉ đẹp bằng một phần tư bố con thôi! Người đâu xấu như ma leml" Từ nhỏ đến lớn, Dung Nham chúa ghét bị người ta lôi ra so sánh với Dung Lỗi thành thử những lời của Dung Dịch chẳng khác nào một đòn trời giáng, ngón tay anh run rẩy chỉ vào mặt nó, vẻ mặt tức cười không thể tả.
Dung Dịch dẩu mó hếch mũi làm trò lêu lêu rồi hả hê cắp đít bỏ vào nhà, không quên thớ phì phì mấy cái. Kỷ Nam nghe tiếng ầm ĩ bên ngoài liền chạy ra xem, tình cờ gặp thằng bé đi vào.
“Chú Tư!” Bấy lâu nay Dung Dịch vẫn luôn ngưỡng mộ tài năng của Kỷ Nam, nó gọi một câu chú Tư nghe ngọt xớt.
Thấy thằng bé, Kỷ Nam mừng quýnh, “Đá nhỏ...” nhưng lời vừa buột miệng, cô nàng đã nín bặt, đoạn chột dạ ngó sang Dung Nham lúc bấy giờ đang mắt tròn mắt dẹt.
“Kỷ Nam!” Dung Nham nghiến răng nghiến lợi, lứa giận bốc lên ngùn ngụt, "Cô dám lừa anh!”
Kỷ Nam luýnh quýnh xua tay, “ối anh Hai ơi! Là do Tiếu Yên ép em thề không được khai ra! Không phải tại em!”
Dung Nham cắn chặt răng, bé khớp tay, xoay khớp cổ.
“Thì đổi lại em


Polaroid