XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

cũng phải giấu chuyện của anh Dung Lỗi chứ bộ. Anh Hai thấy đó, em rất công bằng... Á á anh đừng có qua đây!" Kỷ Nam la lên oai oái rồi vắt chân lên cổ, chạy bán sống bán chết.
Dung Nham xắn tay áo ráo riết rượt theo. Ngặt nỗi ra đến cửa lại mất chút thời gian với lão anh Dung Lỗi đang đi từ ngoài vào. Kỷ Nam đã kịp khởi động xe, sau một tiếng chói tai do bánh xe ma sát với mặi đường, chỉ trong tích tắc, chiếc xe đã biến mất như có cánh. Bỏ lại đằng sau cánh tượng Dung Nham hằm hằm bẻ khớp tay kêu răng rắc.
“Ô, Nham Nham về rồi đấy à? ” Tình cờ hôm nay chị Minh Chân cũng qua ăn cơm, “ơ sao Kỷ Nam đi đâu mà vội thế ? Cứ như thế sắp có ai chuẩn bị nhai sống con bé không bằng.” Nhờ phước của Dung Nham mà tiệc cầu hôn của Cố Yên nát như cám, đương nhiên Cố Minh Châu vẫn ghim thù đến tận bây giờ.
Người Dung Nham căm nhất không ai khác chính là mụ này, Dung Nham toan mở miệng đá đểu mấy câu: “Ái chà! Cố Minh Châu…"
Mới khơi màn có thế mà Dung Nham đã lĩnh luôn một cú như trời giáng vào đầu, đau ứa cả nước mắt.
“Cái thằng láo lếu," Dung Lỗi thu tay về, chau mày, sẵng giọng báo, “Phải gọi là chị dâu chứ!”
Cố Minh Châu cúi đầu cười khẩy, thế rồi với dáng dấp một bà chị dâu, cô và Dung Lỗi tay trong tay, tình tứ đi vào nhà.
Nhân vật này vừa mới vác mặt về nhà đã bị cả đám người xúm vào bắt nạt, bây giờ chỉ biết ôm cái đầu hẫng còn đau, mặt mày sưng sỉa, hậm hực nắm chặt tay, theo vào nhà.
Trong bữa cơm, Dung Dịch đã hùng hổ lên án hành động xấu tính của chư vị phụ huynh, đồng thời còn nhận được sự thông cảm sâu sắc từ các vị trưởng bối trong nhà. Về phần Dung Nham, từ đầu chí cuối, anh vẫn cắm cúi vào mâm cơm. Thằng lỏi con rách trời rơi xuống này chẳng những đã soán ngôi vị “người nhỏ tuổi nhất nhà” của anh mà nó còn cuỗm đi bao ánh mắt quan tâm chiều chuộng của người lớn trong nhà. Suốt cả buối tối, thay vì liếc sang thằng con trai thì bố mẹ anh lại hớn hở nói cười với nó.
Nghĩ thân mình vừa trở về sau quãng thời gian lưu vong, người ngợm còn đương rã rời, cái cảnh đời lạc lõng này sao mà bi ai đến thế.
Đối với mọi thành viên trong nhà họ Dung, bữa tối và sau bữa tối là quãng thời gian đáng mong đợi nhất trong một ngày. Cứ thấy đứa cháu ăn liền tù tì một hơi hai bát cơm, sau đó hoạt bát chạy tới chạy lui, ngồi lên đùi ai cũng dõng dạc ngâm mấy câu thơ Đường, tiện thế còn líu lo giải thích theo kiểu ngô nghê—là mọi người rú nhau ôm bụng cười.
Nhà họ Dung đã trải qua mấy chục năm gò bó, dạo gần đây, bầu không khí mới dễ thở hơn.






Tuy tình tính ngang bướng khó đỡ nhưng Dung Dịch cũng rộng lượng lắm nhé. Lúc nô đùa trong phòng, bất chấp bộ mặt nặng như trì của chú Hai, nó vẫn bám dính lấy đùi chú, vừa ăn hoa quả vừa cười tít mắt.
Dung Nham đã lấy lại phong độ của mình, bước ra khỏi nỗi ám ánh của việc bị ra rìa, dần dà cũng cảm thấy thằng nhóc này hay ho phết. Cái dáng người lùn một mẩu ấy ngồi loi nhoi duới chân, thỉnh thoáng đá đá mấy cái là nó sẽ phản ứng lại ngay, thú vị ra trò.
Thấy thời gian chẳng còn sớm sủa gì, cũng đến lúc ba người nhà Dung Lỗi phải nói lời tạm biệt, ông cụ Dung nhấc chén trà Phổ Nhĩ, đánh mắt ra hiệu cho con trai cả. Bố Dung Lỗi hắng giọng bảo, “Dạo này tình hình sức khỏe của bố Minh Châu đã tiến triển hơn chưa? ” “Dạ, hiện giờ bác ấy vẫn phải dùng thuốc, định qua một thời gian nữa sẽ làm phẫu thuật ạ.” Ngày hôm qua Dung Lỗi mới đi thăm Cố Bác Vân về xong, “Bố, mẹ, hay là hôm nào bố mẹ cũng tranh thủ qua viện điều dưỡng thăm bác ấy ! ”
Bố anh gật đầu, “Phải đi chứ. Nhân tiện bàn việc cưới xin của hai đứa luôn thể.”
Dung Lỗi đã đoán chắc thế nào cũng lái sang vấn đề này, anh quay sang nhìn Cố Minh Châu, nửa đùa nửa thật: “Làm sao bây giờ? Bố mẹ anh cứ bắt vạ phải cưới đây này, hay cứ làm như lời anh nói, mai hai đứa đi giải quyết luôn nhé ! "
Cố Minh Châu đang dở tay bóc quýt, quả tình không tiện chêm lời.
Dung Lỗi lấy quả quýt trên tay cô, bỏ vào miệng, vẻ từ tốn bảo, “Cháu thấy chú Hai hẵng xem xét thêm một thời gian nữa đã. Dung Nham còn đương đảm nhiệm chức vị cốt cán bên Lương Thị, bản thân gia đình ta cũng góp mặt trong phe cánh của Lương Phi Phàm, lúc này nhân vật chính còn chưa manh động, mà nhà ta đã rục rịch thì chỉ e khó tránh khỏi miệng lưỡi người đời. Huống hồ, cháu có thể giải quyết việc của Hữu Dung, việc dưỡng bệnh của bố cháu là quan trọng hơn cả thì hẵng cứ để bố cháu nghi ngơi cho khỏe hắn đã.”
Cách anh nói tuy có vẻ đơn giản nhưng lại có ý tứ thâm sầu, hàm ý muốn báo “nghêu sò đánh nhau, ngư ông đắc lợi”, quá thật làm người ta phải thắc mắc không biết đằng sau đang ẩn giấu thứ vũ khí bí mật gì.
Ông cụ Dung gật gù tán đồng, bố Dung Lỗi và Dung Nham thấy cụ ông đã bằng lòng, thì cũng không dám ý kiến thêm. Với vai vế nhạy cảm của mình, Cố Minh Châu không đủ tư cách để lên tiếng, đành cắm cúi bóc quýt. Ngón tay anh bất ngờ quẹt qua lòng bàn tay cô, cô giật mình, ngước đầu nhìn lên, song đáp lại cô là một nụ cười ngây thơ vô tội, thế rồi anh cầm quả qu