Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2735 lượt.
àn không có.
"Con trai chuyện gì cần lo lắng sao? Anh cảm thấy được con rất tốt!" Cô tắm rửa xong, cơ thể nhàn nhạt mùi thơm khiến anh khống chế không được nhớ mong, kéo xuống cô, để cho cô ngồi lên bắp đùi tráng kiện của anh.
"Anh như vậy làm sao chúng ta nói chuyện? Buông em ra đã!" Ngưng Lộ ở trong lòng anh không được tự nhiên uốn éo người.
"Anh cảm thấy được chúng ta tương đối cần nói." Xúc cảm mềm mại trong tay khiến anh không muốn nói chút nào, anh chỉ muốn đem cô đè ở trên bàn hung hăng ức hiếp. Sinh một đứa con, thân thể cô vẫn mảnh khảnh như vậy, căn bản không giống như là mẹ một đứa trẻ 5 tuổi. Có điều, mấy năm này ở Thím Trương bồi bổ nhiều nên cô đã không mảnh mai giống lúc mới vừa kết hôn như thế, ít nhất sẽ không khi anh trên giường động một chút là ngất đi khiến anh một người tự giúp mình.
"Chúng ta cần cái gì?" Thanh âm càng ngày càng nhỏ, bởi vì tay anh đã chui vào trong váy ngủ cô. Tên cầm thú này mỗi lần trở lại vừa thấy được cô vốn là như vậy, không thể nói hai câu liền động thủ động cước rồi. Cô cho là lần này sẽ không như vậy, dù sao thời điểm vừa mới trở về anh không có để ý cô không phải sao?
"Nói Bảo Bảo. . . . . . Không cần. . . . . ." Quần áo bên người đã không thấy, anh ta căn bản không muốn nói chuyện!
"Hư, chúng ta bây giờ cái gì cũng không cần nói, chỉ cần cảm thụ là tốt rồi. . . . . ."
Những năm gần đây, mỗi một lần triền miên, Ngưng Lộ cảm giác đầu óc mình lại bắt đầu hỗn loạn, toàn thân mềm nhũn, căn bản vô lực kháng cự, mặc cho anh cởi váy ngủ mỏng manh của cô ra, cố tình làm bậy.
Anh từ từ phe phẩy vù vù bên tai nhạy cảm của cô, cô nhẹ run rẩy. Rõ ràng muốn tới nói chuyện của con, làm sao sẽ thành như vậy chứ?
Đôi mắt long lanh của cô sắp chảy ra nước, môi đỏ mọng khẽ đóng khẽ mở, khiến anh rất muốn làm chuyện tà ác, không biết cô có đồng ý hay không? Những năm này, anh rõ ràng cảm giác được cô đã không còn bài xích anh như thế, nhưng cũng chỉ là không bài xích mà thôi.
"Ngưng Nhi, dùng nó giúp anh. . . . . . Ừ?" Nửa đứng dậy đè cô ở trước bàn sách, ngón tay thon dài vỗ về cánh môi như hoa của cô, anh ở bên tai của cô cúi đầu dụ dỗ, tay cũng không dừng ở trên người của cô tác oai tác quái.
"Em không nên như vậy, không cần. . . . . ." Chỉ trách mấy lần kinh nghiệm trước kia dọa hỏng cô, cho nên vừa nghe đến anh lại nhắc tới, cô chỉ muốn đẩy ra anh. Cô sợ, cô không dám làm như vậy. Bởi vì thân thể giãy dụa đụng phải điện thoại di động anh đặt trên bàn, “bụp” một tiếng, lanh lảnh nằm trên mặt đất.
"Vậy chỉ dùng một cái miệng nhỏ khác đi!" Điện thoại di động rơi trên mặt đất khiến anh nhớ lại cú điện thoại vừa rồi, người đàn ông được nhắc tới trong cú điện thoại kia. Mà lúc này cô cự tuyệt làm anh vô cùng tức giận!
"Thật là đau. . . . . ." Anh tại sao có thể thẳng tới thẳng lui như vậy chứ?
Trong phòng sách tối tăm, cảnh xuân đang nồng cháy …
Xâm chiếm cùng chật hẹp; bao dung cùng dã man; bắp thịt cùng lực lượng, mồ hôi cùng thở gấp; anh ôm cô, thật chặt trong ngực, hết sức triền miên ở chung một chỗ. Gương mặt của cô dính sát vào da thịt đầy mồ hôi của anh, hơi thở gấp, giữa lông mày xuân sắc vô biên.
"Nhìn anh, nhìn anh, anh là ai?" Anh vội vàng chứng thực khiến Ngưng Lộ chịu đựng sắp tới cực hạn mở mắt ra: "Sở Mạnh, anh là Sở Mạnh." Anh luôn thích hỏi cô như vậy, vậy anh thì sao? Sẽ là của cô? Sẽ là của một mình cô sao? Giống như ngay trước mắt hiện ra bầu trời đầy sao, lòng Ngưng Lộ thắt lại.
"Ngưng Nhi, em là của anh. Vĩnh viễn là của anh!" Trầm luân là độc dược đẹp nhất, tất cả của anh không có chút nào cất giữ, giao trọn nơi cô, một giọt lại một giọt rưới vào trong cơ thể cô.
Cuộc Chiến Của Đàn Ông
Ngưng Lộ chưa từng bao giờ nghĩ đến việc gặp nhau Sở Khương lần nữa, lại đến hết sức bất chợt.
McDonald trên thế giới đều náo nhiệt như nhau. Hôm nay nhờ phúc của người bạn nhỏ Sở Trí Tu, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm cô không đi tới nơi luôn tràn ngập vui vẻ mà trước kia cô thích.
Lại nói cái Tiểu Bá Vương Sở gia đó, sau khi tan học buổi chiều thở phì phò chạy đến, thấy vừa chỉ có một mình mẹ lại chống nạnh: "Mẹ, ba đâu? Tại sao chưa tới?"
Hôm nay cậu thật sự bị chọc tức chết rồi, bị một bạn học nữ nói anh cậu không có ba mẹ đi đón cậu, còn cười cậu không ăn bánh donut trong McDonald\'s. Nếu như không phải là giáo viên ngăn cản phải kịp thời, cậu nhất định sẽ đánh tiểu nữ sinh xấu xa đó cho về nhà không được. Lại dám cười cậu à.
"Anh thì sao?" Ngưng Lộ nhìn người đàn ông một thân không hợp với McDonald.
"Sao cũng được." Sở Mạnh ném xuống hai chữ liền bị con trai kéo qua nhìn máy chơi game trong tay, hai ba con rất quá đáng. Người con gái nhỏ đáng thương mặt uất ức đi đến nơi mua thức ăn.
"Thật xin lỗi!" Ngưng Lộ mua xong bữa ăn xoay người lại đụng phải một lồng ngực cứng rắn.
"Không sao!" Tay thon dài của đàn ông đỡ Ngưng Lộ bị tóc dài che mặt dậy.
Tại sao giọng nói này quen thuộc như vậy? Ngưng Lộ ngẩng đầu lên, gươ