Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2736 lượt.
ng mặt trong giấc mông xuất hiện chân thực ngay trước mắt!
Tại sao là cô / anh? Thời gian giống như đứng yên, người chung quanh, tiếng động dường như không liên quan đến bọn họ.
Sở Khương! Làm sao anh lại ở đây? Ngưng Lộ đang cầm đĩa thức ăn trong tay đang phát run lại không phát ra được một chữ. Người con trai trẻ tuổi, trong sáng đã không còn tồn tại trong ấn tượng, trước mặt cô là một người đàn ông trưởng thành, quần áo tinh tế làm tản ra hơi thở bình tĩnh.
Sở Khương cũng ngây ngẩn cả người, anh không phải là không muốn gặp cô ở khoảng cách gần như vậy, chẳng qua là cơ hội tốt còn chưa tới. Nhưng ông trời chính là thích trêu cợt con người, bọn họ thế nhưng lại gặp nhau với tư thế này. Đã lâu không gặp cô, trên mặt cô đã mất đi vẻ thiếu nữ thuần khiết, cả người tràn đầy hơi thở phụ nữ kiều mỵ, quyến rũ; chẳng qua là cặp mắt kia, cặp mắt trong suốt vẫn hấp dẫn lòng người như cũ!
"Mẹ, sao mẹ lâu vậy? Ba nói muốn đi về!" Một giọng nói trong trẻo của con nít phá vỡ kinh ngạc cùng luống cuống của đôi tình nhân cũ xa cách đã lâu, cũng làm cho lòng Ngưng Lộ bỗng chốc hoang mang. Đôi mắt to lo sợ nhìn về phía người đàn ông đang đi tới. Anh ấy thấy, thấy hết rồi! Anh quang minh chính đại đi đến bên người cô.
Cái gì gọi là gặp lại không bằng vô tình gặp được? Không muốn chuyện đã xảy ra còn đến nhanh hơn thế! Khi cái gì anh cũng chưa chuẩn bị thì bọn họ đã gặp mặt rồi. Mới vừa rồi nghe giọng con trai: "Sao mẹ lại nhìn cái chú đó?" Lúc đó là anh biết rồi. Sở Khương, người này muốn trở về tuyên chiến với anh rồi sao? Cũng không biết cuối cùng ai sẽ thắng.
Bất kể người nào thắng, chắc chắn sẽ có người bị thương.
Mà Sở Khương theo ánh mắt của cô cũng nhìn thấy tên đàn ông mà anh gọi là “anh hai” đó, mấy năm không thấy anh ta càng thêm chín chắn. Anh hai đã từng thần tượng mà anh luôn sùng bái, nhưng bây giờ anh ta không còn. 5 năm này, anh trải qua thiên tân vạn khổ, chịu đựng qua bao nhiêu đêm không ngủ là vì ai, vì cái gì? Không phải là vì để có năng lực có thể chống lại anh hai sao? Không thể phủ nhận, bây giờ anh đã sớm không còn là Sở Khương cái gì cũng không hiểu năm đó, nhưng anh biết, anh tiến bộ, anh hai cũng không thể dừng tại chỗ. Cho nên, tất cả kế hoạch phải cẩn thận mới được, anh không thể thua cả ván bài.
"Bảo bối, donut của con." Ngưng Lộ khẽ run, cầm bánh quế trên tay đưa cho con trai.
"Thì ra cũng là nước đá bào mà thôi!" Sở Trí Tu có chút ghét nhìn cái bánh quế trắng sữa đó, đưa ra đầu lưỡi phấn hồng liếm, ừ! Mùi vị bình thường! Cũng không biết nữ sinh ngu ngốc ở trường hôm nay làm sao ăn ngon, còn dám cười nhạo cậu không biết cái gì gọi “donut”.
"Mẹ, con không cần ăn!" Sở Trí Tu uống thêm vài ngụm nước đá bào rồi đưa cho mẹ.
"Bên kia có thùng rác, đi ném với mẹ đi!" Sở Mạnh đi tới, đưa tay sờ sờ đầu con trai. Người lớn nói chuyện, trẻ con không nên nghe.
Rối loạn không biết như thế nào cho phải nên Ngưng Lộ cúi đầu kéo tay con trai lập tức rời khỏi chốn thị phi này. Thật sự là quá bất ngờ, cô không hề chuẩn bị tâm lí.
"Anh hai, đã lâu không gặp!" Cuối cùng đã không còn là đứa con trai 21 tuổi cái gì cũng không hiểu, tâm tình gì cũng biểu hiện ở trên mặt. Sở Khương đầu tiên ra tiếng.
"Sở Khương, đã lâu không gặp. Trở về sao không nói cho anh biết?" Nếu so với công phu mặt ngoài, Sở Mạnh so với anh làm còn hoàn mỹ hơn.
"Mấy ngày nay vừa về, còn chưa kịp thông báo mọi người. Anh hai cũng không có ở nhà, tin tức dĩ nhiên tương đối chậm một chút!" Thật ra thì Sở Khương cũng không cho cha mẹ biết anh về. Thời cơ chưa tới, nếu như ba mẹ biết anh lần này trở về là muốn cùng anh hai tranh giành chức tổng giám đốc Sở Thành, vậy bọn họ sẽ giúp ai?
"Lần này trở về, tính ở lại bao lâu?" Ở đại sảnh người đến người đi dùng cơm, hai người đàn ông phong thái phi phàm có thể bình tĩnh trò chuyện dường như chẳng màng đề tài.
"Anh hai hi vọng em ở bao lâu?" Khóe miệng Sở Khương giương lên cười, nhìn thoáng nụ cười xa lạ của Sở Mạnh.
"Đây là nhà của em, em muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu, không phải sao?" Muốn cùng anh tuyên chiến sao? Anh quả nhiên không có nhìn lầm, Sở Khương chỉ cần đồng ý, thành tựu ở trên thương trường tuyệt đối sẽ không kém anh. Nhưng dùng thành tựu của nó để đối phó anh, một đối thủ rất tốt! Cũng không biết, vợ chồng Sở Vân Thiên biết Sở Thành sắp sửa nổi lên trận bão lớn thì còn có thể ngồi yên hay không? Mà người tạo nên trận bão kia chính là hai đứa con trai của bọn họ.
"Anh hai không có ý định trở về ở sao?"
"Ngưng Nhi không thích ồn ào!"
Ngưng Nhi? Anh hai thế nhưng gọi Lộ Lộ là Ngưng Nhi? Quan hệ của bọn họ đã thân mật đến như vậy sao? Dĩ nhiên không chỉ tiếp xúc trên thân thể, mà là tình cảm. . . . . . Lộ Lộ, em đối với anh hai có cảm giác gì? Sở Khương cứ như vậy đứng ở nơi đó nói không ra nửa câu.
Mà Sở Mạnh lại nghiêng đầu, nhìn con trai mình chạy như bay đến, lúc con cách anh một mét thì ngồi xổm xuống đón con.
"Ba, chúng ta có thể trở về nhà sao? Về sau con không muốn tới nơi này nữa!" Sở Trí Tu đem khuôn mặt nhỏ bé kề