Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2648 lượt.

ường lớn. Dù sao ở nhà mình cũng không có người khác, đóng hay không thì có sao chứ?
"Sở Mạnh, tắt đèn đi." Một đường trở lại khiến Ngưng Lộ vừa rồi rơi vào kích tình tỉnh táo dần, vừa rồi anh có để ý tới cái bụng nhỏ nhô lên của cô không? Nhìn vẻ mặt anh bất đắc dĩ đứng dậy, Ngưng Lộ vội vàng kéo chăn qua che mình lại. Tiếp theo phải làm sao đây? Khi ở trên giường anh luôn có thói quen thô bạo lại trực tiếp, như vậy sẽ làm Bảo Bảo bị thương không? Có nên làm hay không đây?
"Đèn nhỏ cũng phải tắt." Một người đàn ông chưa thỏa mãn dục vọng bất đắc dĩ đang bò về phía đầu giường tắt đèn. Nếu như là trước kia, anh sẽ không quan tâm nhiều như vậy, làm rồi nói sau. Huống chi anh cực kỳ yêu dáng vẻ lẳng lơ, quyến rũ của cô khi thỏa mãn, thấy thế nào cũng không đủ, yêu thế nào cũng không hết.
"Được rồi, tắt hết đèn rồi. Cái gì nhìn cũng không thấy được, em xác định thật sự muốn làm tình với anh mà không phải ngủ chứ?" Chui vào chăn, hai ba cái đã lột cô sạch sẽ, con thú sau lưng sắp xông về phía trước thì thân thể mảnh khảnh lại quay lại ôm anh.
"Sở Mạnh, anh nhẹ một chút được không, có được không? Em sợ đau." Cô xác định bây giờ đang cầu xin anh tha thứ sao? Dùng giọng như vậy nói chuyện với anh, rõ ràng chính là muốn anh dùng sức, lại dùng thêm sức mà.
Nhưng đây cũng là cô lần đầu tiên đối với chuyện bọn họ thân mật mà đưa ra yêu cầu. Trước kia cô chưa bao giờ nói, anh cũng không hỏi. Cho là điên cuồng và trực tiếp như vậy cô cũng thích, dù sao anh cũng làm cô “vui vẻ”, không phải sao?
"Được!" Giọng nói của anh, rất lôi cuốn. Cô ở trước mặt của anh, không có gì không tốt cả.
"Sở Mạnh. . . . . ." Giọng nữ yêu kiều một lần nữa vang lên trong phòng ngủ.
Sở Mạnh cảm giác mình sắp điên rồi, người phụ nữ này có phải đoán trước anh sẽ không cưỡng bức cô, cho nên luôn vào thời điểm mấu chốt lên tiếng ngăn cản anh không?
"Người ta muốn ở phía trên, được không?" Nếu như không phải xung quanh tối đen như mực thì Ngưng Lộ nghĩ lời nói to gan như vậy cô nhất định sẽ không nói ra được. Trời ạ, ngày mai trời sáng nhất định cô sẽ không còn mặt mũi nào gặp anh nữa. Nhưng anh nặng như vậy, nếu đè lên Bảo Bảo thì không phải càng phiền phức hơn sao? Dù mất thể diện hơn nữa cũng phải nói.
"Được, em ở trên." Nếu như không phải tên đã lắp vào cung, Sở Mạnh nhất định sẽ bật cười. Thì ra là cô gái nhỏ muốn trải nghiệm cảm giác mới lạ! Được, anh nhịn! Cũng không biết trong tình huống không nhìn thấy gì cả thì cô muốn làm như thế nào.
"Sở Mạnh, em không biết. . . . . ." Giọng nói như sắp khóc lên. Thân thể vừa nóng lại khó chịu, cô chính là không tới được chỗ mấu chốt.
"Tiểu ngu ngốc. Đặt nó đi vào." Anh cũng sắp bị cô làm cho phát điên rồi. Thử nghĩ mà sắp, rõ ràng sắp có được lại chỉ có thể nhìn mà thèm khát, cái loại cảm giác đó quả thật sống không bằng chết.
Vì để cho bọn họ bớt đi khổ sở, anh nắm tay cô, dẫn dắt cô cùng nhau đi vào thế giới điên cuồng, liều chết triền miên . . . . . .
"Sở Mạnh, Sở Mạnh. . . . . . Đừng làm nữa. . . . . . Có được không? Mệt quá, em muốn ngủ. . . . . ." Thật sự không nên chủ động đi trêu chọc người đàn ông này, cô thật sự rất mệt mỏi, buồn ngủ quá rồi!
"Vậy em ngủ đi. Anh tự làm. . . . . ." Thật vất vả mới ăn được, sao có thể không ăn no chứ?
"Ngưng Nhi, anh yêu em, anh yêu em. . . . . ." Bật đèn ngủ đầu giường, trong ánh đèn mờ ảo, anh nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc dính mồ hôi hai bên má cô, khẽ hôn đầy quyến luyến.
Thật tốt! Cuối cùng cô cũng đã về bên anh. Và con tim đã vui trở lại ...
***
Sau một đêm điên cuồng thì kết quả là gì?
Đây không phải là lần đầu tiên Ngưng Lộ biết. Thế nhưng ngoại trừ thắt lưng và đùi đau thì trong lòng cô, như kỳ tích, lại cảm thấy thỏa mãn, rất thỏa mãn.
Thì ra là đây mới là cảm giác “yêu’ khi hai bên tình nguyện! Như vậy thật khiến người ta điên đảo cũng khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Nhưng hình như cô đã bỏ lỡ cái gì sao? Sau khi bị anh giày vò đến buồn ngủ, cô cảm giác thiếu một chút gì đó, nhưng vắt óc cũng không nghĩ ra. Thôi, không nghĩ nữa!
"Ngủ đủ rồi sao?" Cửa phòng mở ra, hiện ra trước mặt là ánh mắt thâm tình, mềm như nước của anh.
Ngay lập tức mặt đỏ lên! Quan Ngưng Lộ, mày có thể có nghĩa khí chút không? Tại sao nhìn thấy anh ấy luôn đỏ mặt vậy? Can đảm trước kia khi đối mặt với anh đi đâu rồi? Có điều nói đi cũng phải nói lại, ngoại trừ thỉnh thoảng có gan mạnh miệng cãi lại anh thì hình như ở trước mặt anh, lá gan của cô cũng chẳng lớn là bao.
"Dậy ăn gì đó đi. Ửm?" Cười đi tới bên giường, đưa tay vén tóc cô ra phía sau.
"Sở Mạnh. . . . . . Sở Mạnh. . . . . ." Không tự chủ được tiến sát vào ngực anh.
"Có phải còn mệt không? Ăn xong rồi ngủ tiếp được không?" Nâng mặt cô từ trong lồng ngực mình lên, dưới đôi mắt to dường như có chứa lo sợ.
"Sao anh không đến công ty?" Cô đã ích kỷ chiếm anh một tuần rồi. Nhưng cô cảm giác như chưa làm chuyện gì đó.
"Ngày mai mới đi. Anh không yên tâm để em ở nhà một mình." Nếu có thể, anh sẽ dẫn cô cùng đi công ty. Hơn nữa nếu như cô không m


The Soda Pop