Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342415
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2415 lượt.
i mắt sáng kinh người, nhìn có vẻ hết sức thông minh lanh lợi. Nhìn kỹ lại thì mặt mày giống Úy Đông Đình vài phần.
Tim Vân Phỉ giật nảy lên. Sau khi phu nhân của Úy Trác qua đời, hắn vẫn không cưới người khác, trong phủ không có lấy một vị thị thiếp, gần như là không giải thích nổi. Hay đây là con gái và cháu ngoại của Úy Trác? Hắn thấy cơ thể mình sắp không xong, muốn đón họ qua để dặn dò chuyện hậu sự?
“Phu nhân.” Úy Thiếu Hoa hành lễ với Vân Phỉ rồi quay sang nói với cô gái và đứa trẻ kia: “Đây chính là tướng quân phu nhân.”
Cô gái thanh tú kia nhún người hành lễ. “Uyển Đình tham kiến đại tẩu. Linh Tuệ, mau qua bái kiến mẹ đi.”
Vân Phỉ nghe được chữ ‘mẹ’ thì như có tiếng sấm nổ bên tai, không tự chủ được mà đứng bật dậy. Nàng cả kinh nhìn bé gái kia, khi nào thì nàng trở thành mẹ của người khác vậy, đúng là nói vớ vẩn mà.
Nàng lập tức hỏi Úy Thiếu Hoa: “Quản gia, đây là?”
Úy Thiếu Hoa nói: “Đây là Linh Tuệ tiểu thư con gái của tướng quân.”
Con gái của Úy Đông Đình! Người Vân Phỉ lảo đảo, suýt nữa là ngã xuống, vội vàng hỏi lại: “Là con gái ruột sao?”
Úy Thiếu Hoa cúi đầu trả lời: “Dạ phải, thưa phu nhân!”
Vân Phỉ nhìn tiểu cô nương với vẻ không dám tin. Quả thật cô bé rất giống Úy Đông Đình.
Tiểu cô nương mở to đổi mắt sáng long lanh, có vẻ không vui mà bĩu môi: “Lẽ nào cha chưa từng nhắc đến ta sao?”
Ám Toán
Vân Phỉ cắn môi, những đợt sóng ngầm trong lòng đang cuồn cuộn trỗi dậy, không biết nên hình dung tâm trạng của mình vào lúc này như thế nào.
Nàng ngắt một cái thật mạnh vào lòng bàn tay. Rất đau. Không phải là mơ, không phải là ảo ảnh, trước mặt là một đứa ‘con gái’ sống sờ sờ, từ trên trời rơi xuống.
Úy Thiếu Hoa nói: “Mộ tiểu thư, mau dẫn tiểu thư vào đi, thừa tướng đã đợi lâu rồi.”
Mộ Uyển Đình lập tức dẫn Úy Linh Tuệ tiến vào phòng Úy Trác, sau đó bên trong vang lên một tiếng gọi trong trẻo nhưng có phần nghẹn ngào: “Ông nội.”
Đột nhiên, sau lưng có người nói: “Đại tẩu, xin dừng bước.”
Vân Phỉ quay người lại, Mộ Uyển Đình đứng trước cửa phòng mỉm cười với nàng, dung nhan dịu dàng thanh tú có vẻ hơi mệt mỏi uể oải.
“Cậu bảo đại tẩu vào trong.”
Vân Phỉ hít sâu một hơi, nhẹ nhàng bước vào phòng của Úy Trác.
Linh Tuệ ngồi bên cạnh giường của Úy Trác, khóc đến nỗi hai mắt đỏ hoe. Thấy Vân Phỉ bước vào, cô bé xấu hổ lau nước mắt, sau đó đứng lên, nhỏ giọng nói: “Linh Tuệ tụng kinh cầu phúc cho ông nội, bệnh của ông nội sẽ nhanh chóng khỏi thôi.”
Úy Trác nở một nụ cười hiếm hoi, đưa bàn tay khô gầy ra, xoa đầu cô bé: “Đi tìm cô cô đi.”
Linh Tuệ đi đến bên cạnh Vân Phỉ, nhìn nàng một cái rồi ra ngoài. Trẻ con không biết giấu giếm cảm xúc, trong ánh mắt tò mò ấy còn mang theo vẻ thù ghét.
Nhìn gương mặt xinh xắn có phần giống Úy Đông Đình, tim Vân Phỉ lại thấy đau. Chuyện này không thể là giả, trẻ con không biết đóng kịch, nó khóc đến nỗi mắt đỏ hoe, đúng là vì quan tâm đến Úy Trác.
Nàng bất giác nghĩ đến những lời thề hẹn mà Úy Đông Đình từng nói. Y nói tyệt đối sẽ không lừa dối nàng; trong đời này trừ nàng ra thì chưa bao giờ chạm vào người nào khác. Bây giờ nghĩ lại thì đúng là tức cười.
Một đứa con gái sống sờ sờ ra đấy đã vạch trần bộ mặt dối trá của y. Thì ra y cũng giống như cha mình, là một kẻ có tâm địa thâm độc. Còn vận mệnh của nàng lại giống như mẹ mình, điều bất đồng chính là Anh Thừa Cương đến hai mươi năm sau mới xất hiện, còn Linh Tuệ thì lại sớm xuất hiện trước mặt nàng, khiến nàng sớm nhìn rõ bộ mặt thật của Úy Đông Đình.
Úy Trác đưa mắt nhìn qua, đánh giá nàng một lượt. Hôm nay cố chống đỡ để chủ trì nghi thức xuất chinh nên sắc mặt của hắn càng tái nhợt khó coi. Hai hốc mắt sâu hóm, để lộ đôi mắt hổ sắc bén âm trầm.
Vân Phỉ bước tới trước, hành lễ: “Không biết cha có chuyện gì căn dặn?”
“Mẹ ruột của Linh Tuệ là một nha hoàn bên cạnh Đông Đình, không danh không phận, sinh ra Linh Tuệ thì mất. Năm đó Đông Đình còn chưa có thê tử, không rảnh chăm sóc nó nên mới đưa đến Mộ gia, do cô cô của Đông Đình nuôi dưỡng. Bây giờ con đã là chủ mẫu của Úy gia, sau này Linh Tuệ sẽ giao cho con, con hãy chăm sóc nó cho tốt.”
Tim Vân Phỉ như có hàng vạn cây kim đang châm vào, đau đến nội tê dại, nàng bất ngờ cười và nói được.
Úy Trác gật đầu: “Con chưa từng chăm sóc trẻ con nên Uyển Đình sẽ ở lại đây giúp con chăm sóc Linh Tuệ.”
Vân Phỉ lại nói tiếng được, lòng thầm thán phục tâm cơ của Úy Trác. Đón Linh Tuệ qua đây, vừa có thể gặp được cháu nội lần cuối, căn dặn chuyện hậu sự, vừa thuận tiện đưa Mộ Uyển Đình qua giám thị nàng. Rõ ràng là hắn chưa bao giờ tiếp nhận nàng là con dâu, sợ nàng nhân lúc hắn bệnh nặng rồi làm gì đó.
Lúc Úy Đông Đình còn ở đây thì hắn giả vờ hiền lành thân thiện với nàng, thật ra trong lòng thì vẫn luôn phòng bị, chẳng qua là không để con trai mình nhận ra. Uổng cho nàng còn tâm nguyện xuất giá tòng phu, muốn hiếu thảo với hắn, muốn làm hắn cảm động. Đúng là nàng đã nghĩ quá đơn giản rồi. Tâm cơ của hai ch