Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2416 lượt.

a con nhà này đúng là thâm sâu đáng sợ.
Tối hôm ấy, Vân Phỉ không ngủ cả đêm, lòng thì rối như tơ vò, đau đến nỗi tê tái. Nàng rất có tự tin, trước giờ chưa bao giờ trao ra tấm chân tình, thà đi tin vào ngân lượng cũng không tin vào đàn ông. Thế nhưng sao vẫn thất bại trong gang tấc, rơi vào kết cục như hôm nay?
Nàng rất hận bản thân mình. Sớn đã biết đàn ông là không đáng tin cậy thế mà vẫn bị tình cảm che mờ lý trí, bị Úy Đông Đình làm rung động. Nàng tin tưởng y như vậy, tin đến nỗi trao cả trái tim mình cho y, coi y là chỗ dựa cả đời này, đáng tiếc vẫn không thể thoát khỏi con đường của mẹ mình, bị đàn ông lừa dối trót lọt, không còn một mảnh giáp.
Xem ta tình yêu chính là thuốc mê khiến cho người ta mất đi lý trí, trở nên đơn thuần và ngốc nghếch.
Nàng gạt những giọt nước mắt lạnh giá trên mặt, tự nhủ với bản thân sau này sẽ không bao giờ tin tưởng y nữa, nếu không sẽ còn thê thảm hơn cả mẹ mình.
Cả đêm trằn trọc không ngủ, sáng hôm sau Vân Phỉ cảm thấy người không được khỏe, không muốn ăn uống gì, lòng thì buồn bực. Những lời tình thâm ý trọng mà Úy Đông Đình nói với nàng vẫn đang quanh quẩn bên tai, không cách nào xua đi được. Nàng phiền não đến độ muốn bổ đầu mình ra, lôi những lời nói ngọt ngào giả dối ấy ra, giẫm cho tan nát dưới chân.
Nàng an ủi bản thân có lẽ ngủ một giấc thì sẽ không nghĩ đến những chuyện này nữa, nhưng nằm trên giừng vẫn không thể không nghĩ ngợi, tất cả hồi ức đều tập trung lại, những ngọt ngào ban đầu trở nên đắng nghét vì sự lừa dối kia.
Nàng đứng dậy định đi tìm Lưu ngự y để ông ta cho mình một ít thuốc, uống vào thì có thể ngủ một giấc ngon lành, nếu không cứ đêm không ngủ được thế này thì sẽ rất dễ sinh bệnh.
Mấy ngày nay, Lưu ngự y và mấy vị ngự y cứ canh giữ ngoài phòng của Úy Trác bất kể ngày đêm.
Đi đến hành lang thì gặp được Lưu ngự y và một vị ngư y khác đang nhỏ tiếng bàn bạc gì đó. Vân Phỉ không gấp, đợi Lưu ngự y nhìn thấy mình thì mới mỉm cười với ông ta.
Lưu ngự y làm như không thấy nàng, ngược lại quay người qua tiếp tục nói với người kia, nhưng bàn tay đang để sau lưng thì lại chỉ về hướng hành lang.
Vân Phỉ cảm thấy kỳ lạ nên dừng bước, nghĩ một lát rồi quay ngược lại. Không lâu sau, quả nhiên nhìn thấy Lưu ngự y vội vội vàng vàng đi tới.
Lưu ngự y nhìn trước nhìn sau, nói thật nhỏ: “Phu nhân tới rất đúng lúc. Tối qua thừa tướng hỏi ta thứ gì cho vào thức ăn mà không mùi không vị, lại có thể khiến người ta từ từ trúng độc mà chết.”
Vân Phỉ chấn kinh, những lời định nói đã bị câu này làm sợ tới nỗi bây mất tăm.
Lưu ngự y nói nhỏ: “Ta không biết thừa tướng muốn nhằm vào ai, nghĩ ngợi cả đêm thì thấy dường như trong phủ này chỉ là mình phu nhân là người ngoài nhưng chỉ mong là ta đã nghĩ quá nhiều. Phu nhân có ân với ta, xin phu nhân hãy cẩn thận mới được.”
“Đa tạ Lưu ngự y.”
Lưu ngự y không dám ở lâu, nói xong thì lập tức quay người đi.
Gió mùa thu cuốn bay đám là rụng trên mặt đất, cảnh vật vắng vẻ tiu đìu.
Vân Phỉ khó mà hình dung được sự chấn kinh và phẫn nộ trong lòng mình lúc này. Lưu ngự y nói không sai, trong phủ này chỉ có mình nàng là người ngoài.
Người mà Úy Trác muốn trừ bỏ chỉ có mình nàng, chỉ cần trừ bỏ nàng thì mới có thể khiến Úy Đông Đình hết hy vọng, cưới Lục Kim. Bây giờ hắn không còn nhiều thời gian, nàng lại là con gái của Vân Định Quyền, hắn lo nàng thừa lúc hắn chết thì sẽ nội ứng ngoại hợp với Vân Định Quyền, dẫn sói vào nhà, cho nên phải diệt trừ nàng trước khi chết để phòng hậu hoạn.
Nhưng hắn lại không muốn khiến con trai hận mình cho nên mới chọn cách dùng độc, khiến nàng cứ chết đi trong âm thầm.
Giờ phút này nghĩ lại, có lẽ từ lúc nàng chuyển từ biệt viện tới gặp Úy Trác thì hắn đã có ý giết nàng, chẳng qua vì có Úy Đông Đình nên mới cố ý làm như rất tốt với nàng, khiến cho nàng và Úy Đông Đình không đề phòng.
Úy Đông Đình từng là lý do duy nhất khiến nàng ở lại chỗ này. Nhưng bây giờ, cuối cùng nàng cũng hạ quyết tâm rời khỏi đây.
Nàng xoay người đi về phòng. Thu Quế thấy sắc mặt của nàng không tốt thì hỏi: “Có phải phu nhân không được khỏe hay không? Có cần gọi Lưu ngự y đến khám không?”
Vân Phỉ nói: “Không cần đâu. Ngươi đi chuẩn bị xe, ta muốn dẫn Linh Tuệ và Mộ tiểu thư cùng ra ngoài, mua cho họ ít quần áo ấm. Thời tiết ngày càng lạnh, phải chuẩn bị trước mới được, để lúc đó khỏi phải cập rập.”
“Dạ, phu nhân.”
Vân Phỉ lại nói với Vãn Phong: “Ngươi đi mời Mộ tiểu thư và Linh Tuệ tới đây.”
Không lâu sau, Mộ Uyển Đình dẫn Linh Tuệ tới.
Mộ Uyển Đình cười nói: “Linh Tuệ, mau qua bái kiến mẹ đi.”
Linh Tuệ không muốn, cứ nhăn nhắn nhó nhó gọi một tiếng mẹ.
Vân Phỉ nghe được tiếng xưng hô này, tim lại như bị ai cắt. Trơ mắt nhìn ánh sáng sắc lạnh của thanh đao lóe lên nhưng lại không thể rút ra được.
Nàng nói với Mộ Uyển Đình: “Biểu muội, các muội đến quá gấp gáp nên chưa chuẩn bị quần áo ấm. Khí trời đã thay đổi, giờ mà bảo thợ may từ từ làm thì e là không còn kịp. Trong thành có Cẩm Vân Phường của Lục gia bán rất nhiều quần áo trang phục,


XtGem Forum catalog