Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.
.”
Vân Phỉ nở nụ cười rạng rỡ:”Ta đáng yêu thế này, ai mà chẳng thích, lý nào cha chàng lại ghét ta.”
Úy Đông Đình không nén được nụ cười, thừa dịp xung quanh không có ai, véo mông nàng một cái: “Nha đầu chảnh chọe.”
Vân Phỉ mỉm cười, nói: “Sự thật là thế mà. Lão thái thái của Lục gia cực kỳ thích ta kìa.”
“Thế sao.” Úy Đông Đình nói với giọng chua lè. “Thích đến độ muốn nàng làm cháu dâu phải không?”
Vân Phỉ chớp mắt. “Đúng vậy, cha còn muốn chàng sang làm cháu rể của lão thái thái nữa kìa.”
Úy Đông Đình lập tức thức thời, im miệng.
Vân Phỉ đâu dễ gì mà tha cho y, nàng cười tủm tỉm: “Nếu lúc trước ta và chàng chưa đính ước thì nói không chừng ta đã gả cho Lục Nguyên, nếu chàng cưới Lục Kim thì còn phải gọi ta một tiếng đại tẩu nữa là. Chúng ta thật là có duyên, chàng nói đúng không?”
Úy Đông Đình dở khóc dở cười, giơ tay đầu hàng.
Vân Phỉ liền ở lại phủ châu mục, mỗi ngày sớm chiều đều đi thỉnh an Úy Trác. Úy Trác cũng rất thân thiện với nàng, giống như quên mất chuyện nàng là con gái của Vân Định Quyền, còn để nàng quản lý việc trong nhà.
Vân Phỉ và Úy Đông Đình đều rất vui mừng. Hai người vừa tân hôn, tình cảm đang lúc nồng nàn, mỗi tối Úy Đông Đình từ trong quân trở về là trong phòng ngủ lại tràn ngập sự ấm áp và ngọt ngào.
Nhưng bệnh tình của Úy Trác vẫn không chuyển biến tốt. Lúc trước rời khỏi Lạc Dương, mấy vị thái y trong cung cũng được dẫn theo. Vân Phỉ gặp được Lưu ngự y, cảm thấy hết sức thân thiết.
Lúc trước A Tông giả vờ bị bệnh lao, ít nhiều gì cũng nhờ Lưu ngự y giúp đỡ cho, trong lòng nàng vẫn rất biết ơn, cho nên đã tìm cơ hội tặng thêm cho ông ấy ba trăm lượng.
Hiện nay Lưu ngự y dẫn người nhà theo Úy Trác đến Tấn Châu nên tình hình cũng rất khó khăn, nay có được số bạc này thì hết sức mừng rỡ, đương nhiên là sẽ kể hết bệnh tình của Úy Trác, không giấu giếm điều gì với Vân Phỉ.
Vân Phỉ vừa nghe có thể Úy Trác không qua được năm nay, nhiều nhất là cầm cự đến mùa xuân thì lòng cảm thấy nặng trĩu.
Tin Ngô Vương phát binh vừa truyền đến, bên này Úy Đông Đình lập tức chẩn bị xuất quân. Hôm đại quân xuất phát, Úy Trác cố gắng gượng, đích thân chủ trì nghi thức tế cờ trước khi xuất chinh.
tiễn Úy Đông Đình đi, Úy Trác về lại phủ châu mục, còn chưa tới phòng ngủ đã ngất xỉu trước cửa viện. Lưu ngụ y vội vàng dẫn mấy vị thái y đưa hắn vào phòng, Úy Thiếu Hoa vội vội vàng vàng mời Vân Phỉ sang.
Nàng sốt ruột đợi ở phòng khách bên ngoài phòng ngủ của Úy Trác, nghe ngóng động tĩnh trong phòng, lòng hơi căng thẳng. Lỡ như Úy Trác đột nhiên từ trần mà Úy Đông Đình không có ở đây thì nàng sẽ trở thành chủ nhân của Tấn Châu. Đột nhiên, nàng cảm thấy trách nhiệm trên đầu nặng nề giáng xuống.
Một lúc sâu sau, Lưu ngự y từ trong phòng bước ra, Vân Phỉ vội vàng bước tới, nhỏ giọng hỏi: “Tình hình của thừa tướng thế nào rồi?”
Lưu ngự y không nói gì, chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Lòng Vân Phỉ càng cảm thấy nặng nề. Tuy nàng có thành kiến với Úy Trác nhưng dù sao đó cũng là cha của Úy Đông Đình, trong lòng nàng không hy vọng hắn có điều gì bất trắc, huống chi Úy Đông Đình không ở bên cạnh nàng.
Lưu ngự y nói: “Thừa tướng bảo Úy Thiếu Hoa vào trong.”
Vân Phỉ quay đầu lại, gật đầu với Úy Thiếu Hoa: “Thừa tướng gọi ngươi vào trong.”
Trong thời gian này, Úy Trác rất thân thiện với Vân Phỉ, còn để nàng quản lý việc trong phủ làm nàng cứ tưởng rằng Úy Trác đã thật lòng chấp nhận nàng, xem nàng như người trong nhà. Nhưng lúc này, nghe thấy hắn vừa tỉnh lại, người đầu tiên gọi vào chính là quản gia của hắn mà không phải là con dâu thì nàng lập tức hiểu ra, ngoài mặt Úy Trác ôn hòa với nàng nhưng trong lòng vĩnh viễn cũng không xem nàng như người nhà, bởi vì nàng là con gái của Vân Định Quyền.
Không lâu sau, Úy Thiếu Hoa liền vội vàng từ trong bước ra, rời khỏi phủ châu mục.
Lưu ngự y nói với Vân Phỉ: “Phu nhân, người về nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì ta sẽ phái người sang mời phu nhân làm chủ.”
Vân Phỉ gật đầu, tạm thời về phòng nghỉ. Có điều trong lòng nàng vẫn cứ bất an, thỉnh thoảng lại chạy qua xem tình hình thế nào. Úy Trác khi thì hôn mê, khi thì tỉnh táo, mấy vị ngư y không dám rời một khắc, lúc nào cũng ở bên ngoài phòng của Úy Trác.
Đến lúc chập tối, Dương thị ở nhà bếp qua xin chỉ thị về chuyện sắp xếp bữa tối. Vân Phỉ nói: “Ngươi đi theo ta đến hỏi Lưu ngự y xem thừa tướng thích hợp dùng thứ gì.”
“Dạ, phu nhân.”
Vân Phỉ dẫn Dương thị đến trước cửa phòng Úy Trác, đúng lúc thấy Úy Thiếu Hoa vội vội vàng vàng trở về, hơn nữa phía sau còn dẫn theo hai người.
Là một cô gái chừng đôi mươi và một bé gái chừng năm sáu tuổi. Vân Phỉ không khỏi hiếu kỳ, cứ nhìn hai người này, lòng lấy làm kỳ lạ, hai người này là ai chứ? Chuyện Úy Trác sai Úy Thiếu Hoa đi làm là mang hai người này tới gặp hắn sao? Nếu thế thì chắc là người thân của hắn?
Có gái kia có dung mạo thanh tú, dáng người cao gầy, nhìn có vẻ đoan trang thùy mị. Bé gái thì thân hình nhỏ nhắn, cũng gầy gò mảnh mai, nhưng gương mặt thì rất dễ thương, làn da vừa trắng vừa hồng, đô