Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.

hật vật nhếch nhác như thế.
Dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt trong veo của Vân Phỉ càng phản chiếu ánh sáng lấp lánh, toát ra sự chói mắt. Chỉ với đôi mắt này, sự chật vật nhếch nhác trên người nàng liền bị xua tan hết.
Lâu Tứ An nhỏ tiếng an ủi: “Vân tiểu thư, không có khó khăn nào là không vượt qua được, đợi đến được Lạc Dương rồi thì cô chính là công chúa của Sở Quốc.”
Vân Phỉ nghe thấy hai từ Sở Quốc và công chúa thì không khỏi bật cười. Cha đúng là quá nóng vội, còn không đợi thiên hạ đại định thì đã vội vàng chiếm Lạc Dương, tự xưng đế, như vậy sẽ trở thành cái bia cho các thế lực cùng nhắm vào. Đại quân của Ngô Vương sẽ nhanh chóng đến trước thành Lạc Dương, lúc ấy không biết vương triều Đại Sở của hắn sẽ cầm cự được bao lâu.
Nàng không hề quan tâm đến nghiệp bá của hắn, những thứ ấy hoàn toàn không liên quan gì đến nàng, nàng chỉ quan tâm đến mẹ và A Tông. Nàng lựa chọn trở về cái hang hùm ấy chỉ bởi vì lúc này, hai người thân yêu nhất của nàng đang ở nơi ấy.
Cuối cùng, trên màn trời đen kịt cũng xuất hiện một vài tia sáng lờ mờ. Những tia sáng đầu tiên đã xé tan màn trời tối mịt ấy. Vân Phỉ xoa đôi chân đã cứng đờ, vịn thân cây đứng dậy, lần đầu tiên nàng cảm thấy nắng mai tươi sáng và ấm áp đến thế.
Nàng đưa mặt về phía mặt trời đang mọc trên núi, nở một nụ cười long lanh rạng rỡ.
Nàng đưa tay lên ngực, tự nhủ với mình rằng một ngày mới lại đến, nàng vẫn còn sống, mọi thứ vẫn có thể bắt đầu lại.
Lâu Tứ An trèo lên một nơi cao nhìn ngó xung quanh rồi nhảy xuống nói với Vân Phỉ: “Vân tiểu thư, chúng ta mau đi thôi.”
Vân Phỉ dập tắt đống lửa, đi theo hắn. Đi hơn nửa canh giờ sau thì cuối cùng trước mặt cũng xuất hiện một cái thôn nhỏ. Lâu Tứ An hết sức mừng rỡ, dẫn Vân Phỉ vào một nông gia, đưa chủ hộ một ít tiền và mua cho Vân Phỉ một bộ quần áo đàn ông, bảo nàng mặc vào.
Hai người ăn bữa sáng qua loa ở đó rồi nhờ chủ hộ vào một nhà giàu trong thôn mua hai con ngựa, sau đó mang theo lương khô, lập tức lên đường.
Vân Phỉ và Lâu Tứ An đều thay quần áo. Vân Phỉ kéo cái mũ bằng da chó xuống tới sát tai, cột dây lại, rồi choàng một cái khăn quàng cổ thật to, chỉ để lộ ra đôi mắt. Nhìn ngoại hình, không thể nhận ra nàng là một cô gái.
Lâu Tứ An cũng ăn mặc thành một nông dân. hai người không ngừng thúc ngựa đi về hướng Lạc Dương.
Trên đường đi, Vân Phỉ cứ lo là sẽ gặp phải người của Úy Trác phái đi nhưng may mà mãi đến chiều tối cũng không gặp phải bọn chúng.
Đêm qua, đợi khi Úy Thiếu Hoa phát hiện mình đang đuổi theo hai con ngựa không thì lập tức quay ngược lại để tìm. Nhưng màn đêm đen kìn kịt, hắn lại không biết rốt cuộc thì Vân Phỉ bỏ ngựa để chạy ở chỗ nào nên quay về tìm hai ngươi trong bóng đêm mờ mịt giống như là mò kim đáy bể.
Rời khỏi địa phận Tấn Châu, Vân Phỉ coi như được nhẹ nhõm. Mấy ngày sau mà đến được Huy Thành thì nàng sẽ có thể hoàn toàn yên tâm vì đó đã là địa bàn của Vân Định Quyền, ra roi thúc ngựa khoảng một ngày đường thì sẽ về tới Lạc Dương.
Thấy đã đến giữa trưa, Vân Phỉ liền nói với Lâu Tứ An: “Chúng ta ở đây ăn ít cơm rồi hãy đi tiếp.”
“Được.” Lâu Tứ An xuống ngựa, dừng lại trước một quán rượu.
Vân Phỉ ngẩng đầu nhìn tên của quán rượu là Xuân An thì lòng lại thấy chua xót.
Nàng lại nhớ tới quán rượu Chiết Tẫn Xuân Phong bên bờ Lạc Hà của mình, lúc ấy cuộc sống tự do vui vẻ biết bao.
Bởi vì, lúc ấy nàng vẫn chưa bị tình yêu làm mờ mắt, nàng tỉnh táo biết rằng ngân lượng là đáng tin cậy nhất, cho nên toàn tâm toàn ý kiếm tiền. Nhưng sau đó sao lại hồ đồ thế nhỉ? Kẻ đầu sỏ gây nên chuyện này đương nhiên chính là y.
Nàng thở dài, thời gian trôi như dòng nước, cảnh còn người mất. Sự thật chứng minh ngân lượng vẫn là đáng tin cậy nhất, trải qua bao nhiêu phong ba gian khổ thế, duy chỉ có ngân lượng là vẫn trung thành với nàng, không xa không rời, không phản bội, không lừa gạt.
Nàng sờ túi tiền trước ngực, bên trong là toàn bộ ngân phiếu của nàng, chỉ có những thứ này mới làm nàng cảm thấy yên tâm.
Trong quán rượu gần như đều là đàn ông, Vân Phỉ mặc nam trang, đội mũ, mang khăn quàng cổ, vừa nhìn đã biết là một chàng trai trẻ tuổi, không thu hút sự chú ý.
Lâu Tứ An gọi hai món ăn cùng hai tô mì thịt bò.
Tô mì thịt bò nóng hổi bốc lên mùi hương mê người, bên trên còn có mấy miếng hành lá nổi lềnh bềnh.
Vân Phỉ cúi đầu ăn, đột nhiên lại nhớ tới món mì hành của Chiết Tẫn Xuân Phong. Lần duy nhất trong đời nàng xuống bếp nấu ăn chính là nấu mì cho Úy Đông Đình.
Quá nhiều hồi ức đan xen nhau, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể làm nàng nhớ lại.
Nàng gắp mì với vẻ không yên lòng. Đột nhiên trước mặt bỗng tối tối, hình như có một người đứng phía trước. Nàng bất giác ngẩng đầu lên nhìn, đôi đũa trong tay lập tức rơi bộp xuống đất.
Đúng là có một người đứng trước mặt nàng, một đôi mắt hoa đào quyến rũ cứ nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt.
Triệu Sách!
Ý niệm đầu tiên của nàng chính là phải mau chóng chạy khỏi đây, nhưng thấy phía sau hắn còn có bảy tám người đàn ông cao to lực lưỡng thì lập tức đánh m


Insane