Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2418 lượt.
y Trác hay tin mình mất tích thì nhất định sẽ phái người đuổi theo ra khỏi thành tìm nàng cho nên dù sắc trời đã tối thì nàng cũng không dám dừng lại, cứ ra sức mà chạy như điên.
Vân Phỉ tính toán thời gian, sau khi Mộ Uyển Đình phát hiện mình mất tích thì sẽ không dám tự làm chủ mà phải về bẩm báo với Úy Trác trước. Khi Úy Trác hay được tin tức này, phái người đuổi theo thì đã mất một khoảng thời gian, cho nên người của Úy Trác sẽ không đuổi kịp nàng ngay được. Chỉ cần qua khỏi đêm nay, rời khỏi địa giới Tấn Châu thì có thể được an toàn.
Bóng đêm ngày càng dày đặc thì thành Tấn Châu cũng ngày càng xa, nàng cảm thấy cơ hội thoát khỏi nguy hiểm đã ngày càng gần. Lâu Tứ An nói: “Úy phu nhân, có lẽ bọn họ sẽ không đuổi theo kịp.”
Vân Phỉ nói: “Ngươi vẫn cứ gọi ta là Vân tiểu thư thì hơn.” Trước kia khi nghe được ba chữ Úy phu nhân thì nàng cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng bây giờ Úy Trác muốn đẩy nàng vào chỗ chết, Úy Đông Đình liên tiếp lừa gạt nàng mà nàng vẫn bị gọi là Úy phu nhân thì đúng là châm chọc đến loét tim.
Hai người còn chưa kịp thả lỏng thì Vân Phỉ đã nghe từ xa xa truyền đến những âm thành loáng thoáng, giống như là tiếng vó ngựa, giống như là tiếng mưa rơi. Lúc này màn đêm mờ mịt, nàng quay đầu lại nhìn thì cũng toàn một mảng tối đen, không thấy được gì cả. Nhưng bốn phía tĩnh mịch, âm thành ấy càng ngày càng rõ ràng.
Là Địch Hay Bạn
Lâu Tứ An đã từng vào nam ra bắc nên rất có kinh nghiệm, lập tức nói: “Vân tiểu thư, phía sau có người đuổi theo, không biết có phải là người của Úy thừa tướng hay không.”
Tim Vân Phỉ run lên một cái, nàng vội vã quất thật mạnh vào mông ngựa.
Tiếng vó ngựa phía sau càng ngày càng rõ rệt, hơn nữa nghe có vẻ như có rất nhiều người. Tiếng vó ấy rào rạt như mưa xối, càng ngày càng to, chứng tỏ những người đó càng ngày càng tới gần.
Những người đuổi theo đúng là đám người Úy Thiếu Hoa, hắn dẫn theo toàn là những binh sĩ trong quân, cưỡi đều là chiến mã nên tuy xuất phát sau một lát rất lâu nhưng rốt cuộc vẫn đuổi kịp tới đây.
Bóng đêm đen kịt, Vân Phỉ và Lâu Tứ An dốc sức chạy lên sườn núi bên đường. Trên sườn núi mọc đầy cây cối, nhưng vào cuối thu, lá rụng xác xơ, chỉ còn lại những cành cây khẳng khiu.
Trong bóng tối, Vân Phỉ không thể nhìn thấy đường, chỉ liều mạng chạy lên sườn núi.
Không lâu sau, một loạt tiếng vó ngựa như mưa rào kéo qua đường cái dưới núi rồi biến mất trong màn đêm mờ mịt. Vân Phỉ toát mồ hôi lạnh, may mà nhờ có bóng đêm che lấp nên Úy Thiếu Hoa không nhìn thấy bọn họ, chỉ nhìn chằm chằm vào hai bóng đen phía trước, đuổi thẳng về hướng nam.
Lâu Tứ An thấy truy binh đã đi qua thì nói nhỏ: “Vân tiểu thư đừng sợ, chúng ta tìm một nông gia nào đó nghỉ chân trước, ngày mai mua ngựa rồi đi tiếp.”
Vân Phỉ hở hồng hộc, gật đầu: “Được, trên người ta có ngân lượng.”
Hai người ra sức chạy lên sườn núi, không dám nghỉ ngơi một phút nào. Lâu Tứ An có sức khỏe dẻo dai, nhưng Vân Phỉ thì chưa từng đi đường ban đêm nên dọc đường cứ loạng choạng lảo đảo, mấy lần bị vấp ngã, Lâu Tứ An lại không tiện đỡ nàng nên dùng kiếm chặt một nhánh cây cho nàng làm gậy chống.
Gió đêm vào cuối thu lạnh đến buốt xương, những chiếc lá còn sót lại trên cây bị gió thổi xào xạc, dưới ánh trăng, những cái bóng đen chập chờn như ma quỷ.
Vân Phỉ dốc hết sức chạy về phía trước. Trong màn đêm yên tĩnh, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chó sủa, càng khiến người ta thấy kinh hồn. Bóng đêm hệt như một con mãnh thú đang ẩn nấp, nàng chưa từng liều mạng chạy trong màn đêm ở nơi hoang vu sơn dã thế này nên mệt đến nỗi thở hồng hộc, trán đẫm mồ hôi. Gió đêm thổi qua, hơi lạnh trên trán ngấm vào tận tim.
Nỗi bi thương trong lòng là không sao tả xiết, nhưng cho dù đến bước đường cùng thì nàng cũng sẽ không tuyệt vọng, sự kiên cường bất khuất đang cho nàng sức mạnh để dũng cảm tiến về phía trước, trước giờ nàng chưa biết đến hai chữ yếu đuối.
Lâu Tứ An cứ tưởng là sẽ tìm được một nông gia để tá túc, đáng tiếc vùng này hoang vu nên không có lấy một nóc nhà. Sau khi đi được hai canh giờ, Vân Phỉ vừa mệt vừa lạnh, nàng dừng lại bên một gốc cây, thở hổn hển. “Ta không đi nổi nữa rồi.”
Lâu Tứ An dừng lại, gom cành cây nhóm lửa.
“Vân tiểu thư, cô qua đây sưởi lửa cho ấm chút đi.”
Vân Phỉ ngồi bên đống lửa, mệt mỏi đến kiệt sức, thật muốn nằm xuống ngủ một giấc và sáng mai thức dậy thì đã tới Lạc Dương. Thế nhưng nàng không thể ngủ được.
Những ngôi sao trên đầu nhấp nháy, phát ra ánh sáng mờ mờ lành lạnh, nàng dựa vào thân cây, ôm đầu gối, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang nhảy múa. Răng nàng va vào nhau cầm cập, người không tự chủ được mà cứ run lên lẩy bẩy.
Lâu Tứ An nhìn Vân Phỉ qua ánh lửa, người thì lạnh đến phát run, mặt tái nhợt, đầu tóc rối tung, váy bị bụi cây cào rách tơi tả thì không khỏi sinh ra cảm giác thương hại.
Nàng là một cô nương xinh đẹp dịu dàng, là đại tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng trải qua cực khổ , chưa từng phải chịu cảnh c